Hady Hassan Omar đã quyết định. Anh ta sẽ tự tử nếu không được thả trước đêm giao thừa. Tuy nhiên, việc tự sát không dễ. Ba camera giám sát mọi hành động của Omar. Đèn trong xà lim không bao giờ tắt và đám lính canh theo dõi ngày đêm qua bức tường kính. Omar nằm trên tấm chăn 20 tiếng/ngày. Từ khi bị bắt sau ngày 11-9-2001, Omar đã thực hiện cuộc chiến giành tự do nhưng bất thành.
Bị bắt vì... giống khủng bố
Omar viết thư gửi Bộ trưởng Tư pháp Mỹ và thậm chí tuyệt thực nhiều lần. Anh bắt đầu mất hy vọng. Đứa con gái Jasmine của anh sẽ đi bước chập chững đầu tiên, tập nói những từ đầu tiên và trưởng thành mà không biết cha mình là ai. Tại Mỹ, có vô số trường hợp như Hady Hassan Omar…
|
|
Các giáo đường Hồi giáo tại Mỹ từng bị theo dõi sát sao |
Sự việc bắt đầu vào ngày 12-9-2001, khi có tiếng gõ cửa tại nhà Omar ở Fort Smith (Arkansas). Người khách lạ đưa huy hiệu và tự giới thiệu mình là phó cảnh sát trưởng khu vực. Có hai gã đứng chờ bên ngoài, gần chiếc SUV.
Hôm trước (11-9-2001), Omar ở suốt 14 tiếng tại phi trường Houston sau khi chuyến bay bị hoãn như tất cả chuyến bay toàn nước Mỹ. Cô vợ Candy bắt đầu lo khi thấy Omar bị còng.
Tại văn phòng FBI, Omar bị lột mất giấy phép sử dụng vũ khí, bằng lái xe, thẻ an sinh xã hội, giấy nghỉ phép công sở và 13 thẻ tín dụng. Sáng hôm sau, Candy Omar thấy trên trang nhất tờ báo địa phương The Times Record đăng hàng tít to “Terror Strikes Home” (Khủng bố tấn công địa phương), cùng bức ảnh chồng mình bị còng, trên đường đến trại giam.
Vụ Omar khiến cư dân Fort Smith bị sốc. Người ta bắt đầu nhổ nước bọt khi thấy Candy. Bằng chứng FBI dường như quá “thuyết phục”: Omar mua vé máy bay (11-9-2001) từ cổng bán vé tại Boca Raton (Florida), nơi tên khủng bố Mohamed Atta từng đến mua.
Hơn nữa, Omar trông có vẻ thích hợp là dân khủng bố chuyên nghiệp: trẻ; xuất thân từ gia đình trung lưu với bố là kỹ sư làm việc tại Qatar; thích nhắm vodka và thường xuyên đến câu lạc bộ - hệt phong cách sống của Mohamed Atta. Không còn chối vào đâu được. Omar là thành viên băng khủng bố Mohamed Atta!
Tại trại giam, Omar được kiểm tra máy nói dối. Sau khi các điện cực gắn vào ngực và ngón tay, Omar nghe hỏi những câu đại loại: Sinh nhật của anh ngày 19-1-1979 phải không? Anh âm mưu tấn công các mục tiêu Mỹ hay làm tổn hại thường dân Mỹ?… Cuộc kiểm tra kéo dài 90 phút.
Dù lập gia đình với cô gái Mỹ nhưng Omar chưa được cấp thẻ xanh (chứng thực công dân định cư thường trực). Trưa 13-9-2001, một nhân viên INS (Sở Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ) xuất hiện, cho biết Omar bị quá hạn visa du lịch.
Sau nửa đêm, vài nhân viên INS bất ngờ khóa chân Omar vào cùm sắt và đưa anh đi trên chiếc Chevy đen. Trong nhiều giờ, chiếc xe chạy lòng vòng Louisiana. Khi trời sắp sáng, chiếc xe đậu tại trạm xăng, nơi có chiếc Ford Explorer và một xe tuần hành cảnh sát đợi sẵn. Đích đến là văn phòng INS tại Oakdale (Louisiana).
Vài giờ sau, anh được đưa tới nhà tù New Orleans Parish, nơi anh được gọi điện báo tin cho vợ. Candy hoảng hốt mang bé Jasmine sang nhà mẹ mình, rút sạch 700 USD trong tài khoản và phóng xe về phía Nam đến Louisiana. Cuộc hành trình mất hơn 12 giờ và khi cô đến nhà tù New Orleans Parish, Omar đã được chuyển đi nơi khác!...
Khắp nước Mỹ, có vô số người Hồi giáo cũng “biến mất” khỏi nhà tù như Omar. Ngày 20-9-2001, Shakir Baloch (người Canada gốc Pakistan) bị INS và FBI thộp tại New York.
Bất chấp yêu cầu giải thích xác đáng từ nhà chức trách Ottawa (Canada), tông tích Shakir Baloch hoàn toàn bị giữ bí mật trong hơn ba tháng. Shakir Baloch bị giam nửa năm trước khi được đưa về Canada.
Tại California, một nha sĩ Ai Cập bị “bắt nóng” ngay tại trạm xăng ở Los Angeles. Bạn bè đã sục sạo tất cả nhà tù địa phương nhưng đều không biết tin tức nạn nhân.
Tại New Jersey, người vợ của Anser Mehmood đã mất 6 tuần tìm chồng và mãi đến tháng 3-2002, người ta mới thông báo chồng bà phạm tội lố hạn visa. Anser Mehmood bị nhốt trong xà lim bật sáng đèn 24/24 trong suốt 7 tháng…
Những hệ lụy
Tại nhà tù liên bang an ninh tuyệt đối ở Pollock (Louisiana), Omar lần đầu tiên nhận ra tình huống nghiêm trọng của vấn đề. Không ai biết anh ở đây. Anh không được phép gọi điện và thường xuyên bị lột trần như nhộng khi đối mặt nhân viên thẩm cung. Có ai đó đặt trong buồng giam máy quay phim cầm tay để ghi hình Omar cởi quần áo.
Còn nữa, bất chấp yêu cầu về thực đơn đặc biệt của một tín đồ Hồi giáo như Omar, người ta vẫn mang đến thịt lợn. Theo tổ chức Bureau of Prisons, điều này là phạm luật, chưa kể vụ vi phạm quy định cho phép tù nhân sử dụng 300 phút điện thoại/tháng.
Hơn một tuần sau, FBI xuất hiện với tờ đơn, yêu cầu Omar ký, đồng ý việc lục soát các mẫu cổ vật mà Omar nhận từ Cairo (Ai Cập).
Giữa tháng 10-2001, FBI lại đến, mang theo xấp ảnh nhóm khủng bố 11-9 và Osama bin Laden, yêu cầu Omar nhận dạng. Chỉ vào bin Laden, Omar khai rằng mình có biết người này. “Anh biết hắn ở đâu?”, FBI hỏi. “Trên truyền hình!”, Omar trả lời. Và Omar lại trải qua cuộc kiểm tra máy nói dối.
Một lần, FBI dịu giọng. “Nếu giúp chúng tôi, anh sẽ được cấp hồ sơ nhân dạng mới. Chúng tôi sẽ đưa anh tiền. Anh biết không, Osama được treo giải thưởng 25 triệu USD đấy! Chúng tôi có thể đưa anh đến bất cứ nơi nào và bảo vệ an toàn cho Candy và Jasmine”.
Nhiều tuần trôi qua, Omar bị sụt 9kg và anh quyết định tự tử nếu không được thả trước đêm giao thừa 2002. Bất ngờ, ngày 20-11-2001, Omar được lệnh thu xếp hành lý. Người ta không hề giải thích về nguyên nhân anh bị bắt và lý do anh được thả. Tuy nhiên, câu chuyện chưa chấm dứt.
Vợ chồng Omar đã phá sản. Họ buộc phải bán xe, nhiều vật dụng và dọn về ở tạm nhà bố vợ. Nhiều người bạn Omar bây giờ quay mặt chỗ khác khi thấy anh. Omar bị sa thải khỏi nơi làm và công việc duy nhất mà anh có thể kiếm được là trở thành tình nguyện viên cho một tổ chức từ thiện giúp trẻ tật nguyền.
Bài 5: Những tù nhân ma còn lại đang ở đâu?
Phúc Cẩm
|