Bảo vệ tác quyền, đừng chỉ kêu suông

SGGP
Trong những ngày qua, vấn đề bản quyền tác giả âm nhạc lại khiến dư luận một lần nữa phải xôn xao bởi những phát ngôn như: “Ai viết nhạc ra để ca sĩ lấy đi hát một đêm kiếm mấy chục ngàn USD, 300 - 500 triệu đồng để làm giàu, mua xe hơi nhà lầu...” hay “Bầu show tổ chức đêm nhạc bán cả chục triệu đồng/cặp vé”.
 

Trong khi đó, tác giả âm nhạc lên tiếng đòi mấy đồng tiền bản quyền thì bị phản đối. Câu chuyện này nếu đặt vào thời điểm 5 - 7 năm trước thì chắc chắn sẽ khiến dư luận phải “lên đồng”, các phương tiện truyền thông lập tức vào cuộc rầm rộ; song nay đã khác, bởi những từ đanh thép như “kêu cứu” hay “tố cáo”… đã không còn mới trong câu chuyện tác quyền âm nhạc.

Đại diện của Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam (VCPMC) cho rằng, việc ban hành các quyết định mới về việc phê duyệt phương án đề xuất cắt giảm, đơn giản hóa điều kiện đầu tư kinh doanh thuộc phạm vi quản lý nhà nước của Bộ VH-TT-DL, hay việc ban hành Nghị định 142/2018/NĐ-CP sửa đổi một số quy định về điều kiện đầu tư kinh doanh thuộc phạm vi quản lý nhà nước, trong đó quy định bãi bỏ thành phần hồ sơ “1 văn bản cam kết thực thi đầy đủ các quy định của pháp luật về quyền tác giả hoặc bản sao hợp đồng hoặc văn bản thỏa thuận với tác giả hoặc chủ sở hữu quyền tác giả” trong cấp giấy phép biểu diễn… đã khiến việc thu tác quyền đã khó càng thêm khó. VCPMC cho biết thêm, chỉ trong khoảng thời gian ngắn mà 78 chương trình biểu diễn vi phạm về quyền tác giả; trong đó có nhiều show lớn, sử dụng âm nhạc của các nhạc sĩ nổi tiếng như Trịnh Công Sơn, Phú Quang hoặc show của các ca sĩ nổi tiếng như Lệ Quyên, Lan Anh, Đàm Vĩnh Hưng, Trọng Tấn, Anh Thơ…

 Vẫn biết tiền bản quyền đối với các nhạc sĩ là mồ hôi, nước mắt và là đồng tiền chính đáng đối với những tài năng nghệ thuật, song có còn hợp lý khi nhạc sĩ Đinh Trung Cẩn, giám đốc VCPMC, băn khoăn “tới thời điểm này vẫn chờ đợi vào thái độ tự nguyện và tinh thần trách nhiệm, đúng thời hạn của người sử dụng như thuở ban đầu cách đây cả chục năm thì liệu còn phù hợp?”

Thêm nữa cũng cần nhìn việc các nhạc sĩ bị vi phạm quyền tác giả là đang hiện hữu, nhưng tại sao “người bị hại” lại không dùng quyền dân sự để khởi kiện ra tòa, đấu tranh bảo vệ quyền của mình. Chúng ta vẫn rao giảng rằng xã hội muốn văn minh là phải thượng tôn pháp luật, vậy khi mà luật họ không chịu tìm hiểu thì không thể chờ đợi ở cái tâm và thái độ tự giác của người sử dụng tác phẩm âm nhạc mà cần phải ứng xử với nhau bằng luật pháp. Biết rằng những người đi tiên phong luôn gặp nhiều khó khăn thử thách, việc kiện ra tòa trong vi phạm tác quyền đòi hỏi đầu tư nhiều thời gian, công sức và tiền bạc. Song thực tế, trên thế giới các vụ vi phạm bản quyền nếu không thỏa thuận được đều giải quyết bằng cách đưa nhau ra pháp luật, vậy còn chần chừ gì mà Việt Nam lại không theo? Tại thời điểm này, nếu như cứ chọn giải pháp “kêu cứu” thay vì tự bảo vệ quyền lợi của mình thì chắc sẽ còn phải kêu dài dài! 

MAI AN

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Điện ảnh

Âm nhạc

Khởi động cuộc thi tiếng hát truyền hình Sao Mai 2019

Sáng 11-12, Liên hoan Tiếng hát truyền hình toàn quốc - Giải Sao Mai 2019 - cuộc thi tuyển chọn các giọng hát tài năng được VTV tổ chức 2 năm một lần từ năm 1997 nhằm duy trì và thúc đẩy phong trào ca hát trên phạm vi toàn quốc, cộng đồng người Việt đang sinh sống và làm việc tại nước ngoài, đã chính thức khởi động tại Hà Nội.

Sân khấu

Một thời thịnh suy

Thập niên 1960 thế kỷ trước có thể coi là thời kỳ hoàng kim của sân khấu cải lương Sài Gòn và miền Nam nói chung. Trong năm 1966, toàn miền Nam có 92 gánh cải lương lớn nhỏ, trụ ở Sài Gòn và các tỉnh. Báo Chánh Đạo số tất niên chốt hạ bằng một câu: “Đi đâu cũng gặp hát cải lương!”.

Sách và cuộc sống

Sáng tác

Thơ và thi sĩ

Trong cuốn sách nổi tiếng Thi nhân Việt Nam 1932-1941, Hoài Thanh - Hoài Chân nhận xét: “Tôi quyết rằng trong lịch sử thi ca Việt Nam chưa bao giờ có một thời đại phong phú như thời đại này. Chưa bao giờ người ta thấy xuất hiện cùng một lần một hồn thơ rộng mở như Thế Lữ, mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng tráng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, ảo não như Huy Cận, quê mùa như Nguyễn Bính, kỳ dị như Chế Lan Viên, rạo rực băn khoăn như Xuân Diệu…”.

Mỹ thuật

Gần 500 tác phẩm nghệ thuật của Việt Nam đã “hồi hương”

Với mong muốn bảo tồn các giá trị văn hóa của nước nhà, 500 tác phẩm nghệ thuật, trong đó có nhiều tác phẩm hội họa của các cây đại thụ trong làng mỹ thuật Việt Nam như “Trí - Lân - Vân - Cẩn” và “Nghiêm - Liên - Sáng - Phái” đã được sưu tập từ nước ngoài để lưu giữ và trưng bày tại Việt Nam.