Bỏ quên nhan sắc...

SGGP
Nhiều người hỏi tôi sao chỉ viết về những người đàn bà đẹp? Tôi không biết phải trả lời họ thế nào. Ngòi bút đôi khi cũng thiên vị như một lối mòn, còn người cầm bút thì như một kẻ khờ mê muội không tự chủ. Chỉ biết, tôi luôn xót xa trước cái đẹp hoặc chăng cái đẹp nào cũng đáng để xót xa.

Minh họa: D. KHANH

Minh họa: D. KHANH

 Đã có lúc, tôi hỏi chị từng chết đi sống lại mấy lần? Chị cười bảo, những con số nằm đâu đó trên các đốt ngón tay, chị không còn muốn nhớ. Chị sôi nổi vì yêu mà cũng tàn lụi vì yêu. Đàn ông tệ bạc trên đời hình như đều xô nghiêng về phía chị. Thiên hạ bảo chị hiền nên sau từng ấy những đớn đau cũng chẳng thấy gì hơn ngoài im lặng. Họ trông chờ một cái kết khác thú vị và gay cấn hơn nhiều. Giả dụ như chị sẽ ủ mưu tính kế cướp chồng, hay ít ra cũng đẩy thằng đàn ông chẳng ra gì ấy xuống bùn. Sự thực thì chẳng ai hiền cả. Một khi đã thích thì âm ỉ góp bão tốc nóc nhà người khác. Nhưng không đáng. Lá rụng rồi thì giẫm chân. Hỏi cảm giác thế nào? Chị bảo, cũng êm chân ra phết. Nghĩ sao mà bảo hiền? Ngay cả những nơi bình yên nhất cũng có thể bị vùi lấp vì động đất bất cứ lúc nào. Trong khi lòng người đàn bà lại như núi lửa…
Chúng tôi gặp nhau lần đầu năm chị hai mươi tuổi. Vẻ đẹp của chị đến tôi còn ngẩn ngơ, huống chi những gã đàn ông mắt hấp háy lúc nào cũng chỉ chực nhìn vào khe ngực đàn bà. Chị thì mơn mởn như lá non, dịu dàng như lụa thắm. Bao sôi nổi đều căng mọng trên mắt môi thiếu nữ, chị sống và yêu như ngọn lửa, hừng hực bùng lên không chút do dự đắn đo. Khi đó hỏi chị tính gì chưa thì chị bảo cứ yêu thôi, còn trẻ sao đã vội tính toán chi li, rằng chỉ cần hai người thương nhau thôi là đủ, dù đi đến chân trời cuối biển cũng đi. Lúc đấy tôi nào có hiểu gì. Chỉ nghĩ người đẹp như chị trời nỡ nào từ chối nguyện ước lứa đôi. Lúc đó, tôi không nghe thiên hạ lắc đầu than “hồng nhan thì bạc phận”. Mấy năm sau không gặp lại chị, nhưng lời đồn như gió đến tai. Nghe đâu người ta bỏ chị mà đi. Còn người ta đi đâu thiên hạ không hay, mà đến chị cũng không biết nữa. Tôi tặc lưỡi xót xa vì thương chị đã yêu như ngọn lửa…
Gặp lại nhau năm chị hai nhăm tuổi. Hỏi chị yêu thêm mấy người, chị cười bảo: “Yêu như yêu lần đầu nên không tính trước sau. Những con số chỉ càng làm cho cuộc đời thêm nhàu nhĩ”. “Vậy chứ, chị đã tính sao chưa?”. “Đã tính đâu ra đấy. Trước kia, có khi nào do chị quá vô tâm, chỉ biết yêu thôi chẳng tính gì nên từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ?(*)
Tôi nhìn mắt môi chị như lửa cháy liu riu, bao nhiêu sôi nổi giờ đã lặng đi nhiều, thứ nhiệt huyết của tuổi trẻ có lẽ đã thiêm thiếp ngủ trong tim, hay im lìm gục xuống ở một nơi nào đó. Tôi ngồi xem chị vẽ hình dung, miệt mài nghe chị lật từng trang phác thảo tương lai một cách say sưa. Tôi tự hỏi, không biết người đàn ông của chị giờ đang ở nơi nào? Nam chính trong bức tranh mường tượng tương lai này liệu có hồ hởi vun vén hay không? 
Lúc này tôi cũng đã trải qua vài mối tình, niềm tin vào đàn ông ở nơi tôi cũng dần theo chủ nghĩa cực đoan. Nên tôi nhìn người ta tay trong tay mà cũng hoài nghi về những nỗi buồn đằng sau nó. Tôi đi dự đám cưới thiên hạ mà hình dung ra bao bi kịch của hậu hôn nhân. Có những lúc, tôi buộc suy nghĩ mình bất động để không thấy mình đang tàn nhẫn với thương yêu bên cạnh. Những tâm hồn bị tổn thương đôi khi trở nên đáng sợ như một liều thuốc độc. Rồi lại phải tự mình trải qua tất cả thứ cảm xúc hỗn độn ấy để bắt đầu lại, bình tâm lại. Tôi đã cố gắng xua đuổi mớ hoài nghi trong đầu để cầu mong cho chị một cái kết có hậu. Để sau này, mỗi khi gục lòng, tôi có thể nhìn vào chị mà tin yêu, mà khát vọng.
Bẵng đi một thời gian, tôi vô tình va phải chị trong siêu thị, đúng ngày mưa gió bão bùng, thành phố đổ một màu buồn ảm đạm. Chị đi siêu thị chọn tới chọn lui không biết mua gì. Chị bảo, đi lang thang cho đỡ buồn mà mưa quá nên kẹt ở chốn đông người. Chị cười luôn miệng nhưng mắt buồn như lá úa. Hỏi người ấy đâu? Chị bảo, đi rồi. Bao nhiêu tủi hờn dường như cũng chỉ chờ để chực trào. Chị nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi, ngoảnh đi ngoảnh lại không thấy người thân, dù bàn tay như vẫn còn vương hơi ấm. Tôi muốn khuyên chị vài câu nhưng không cất nổi lời. Hai chị em ngồi trong quầy ăn nhanh của siêu thị, trông cho trời mau tạnh. Chị bảo, sợ phải về nhà vì gặp ai cũng là những câu hỏi không muốn trả lời. Ừ thì người ta không còn yêu, biết phải làm sao. Người ta dứt áo ra đi thì còn bàn tính chi chuyện cưới xin mà hỏi ngày lành tháng tốt. Chị bảo, trong tất cả những câu hỏi, sợ nhất là nghe người ta bâng quơ hỏi, sao giờ chỉ có một mình? Cái từ “một mình” nghe nó đơn độc và bẽ bàng làm sao. Ngồi hồi lâu mà mưa vẫn xối xả ngoài kia, tôi nghe nhạc Phú Quang như đang bị bóp méo bởi sự ồn ã nơi này. Chị bỗng nhiên quay sang bảo “Thôi chết! Váy cưới mua rồi giờ không lẽ mặc đi chơi…”.
Lần này chị yêu một người có vai vế trong giới làm ăn ở thành phố. Chuyện người ta có vợ, chị biết nhưng chấp nhận. Mà chuyện qua lại giữa hai người, thiên hạ lạ gì. Tôi nghe người ta bàn tán sau lưng mà không dưng nổi cáu, trách chị sao đường quang không đi lại đâm quàng bụi rậm. Hẹn chị đi cà phê chủ yếu là để xả giận, như thể lầm lỡ này của chị tôi phải chịu trách nhiệm không bằng. Chị nhìn tôi cau có mà bật cười. Rõ ràng là chị vui. Kể cũng lạ, yêu một người đàn ông đã có vợ, chấp nhận cuộc sống không danh phận, thậm chí là chịu nhiều điều tiếng, vậy mà xem ra chiếc áo hạnh phúc này vừa vặn với chị ư? Tôi không tin. Ừ thì cứ để xem, nhưng tôi sợ người ta lại làm chị đau thêm lần nữa. Nhìn đàn bà đẹp thấy khổ hoài cũng giống như nhìn người ta cắt những bông hoa đẹp rồi bỏ quên đâu đó, phơi nắng, phơi sương đến héo khô cũng chẳng đoái hoài. Tôi vẫn hỏi chị câu hỏi cũ: “Chị định tính thế nào?”. “Ừ thì… cũng đã tính cả rồi. Nhưng người tính biết đâu lại không bằng trời tính”. “Người ta có vợ rồi, chị nói tính là tính ra sao. Nói em nghe”. “Thì chị cũng đâu có định lấy chồng. Kiếm lấy đứa con để nuôi thôi. Anh ấy cũng tốt với chị lắm. Mà sao đàn ông tốt trên đời đều thuộc về người khác hết rồi em nhỉ?”. Tôi khẽ thở dài, định bảo chị đừng tin yêu ai đó quá nhiều để rồi lại tổn thương. Nhưng thôi, chị còn tin yêu được ngày nào là còn vui ngày đấy. Cuộc đời là những ranh giới đan xen, hạnh phúc và khổ đau, được và mất, gặp gỡ và chia ly… Chúng ta buộc phải đánh đổi và chấp nhận, nhiều khi hên xui không khác một ván bài. Đã vậy thì… cứ để chị tiếp tục trò chơi tình ái ấy đi. Mất thì cũng đã mất nhiều rồi. Đớn đau thì cũng đã từng, nếu có thêm một vệt buồn trong bức tranh vốn đã nhiều ảm đạm thì cũng chỉ thế mà thôi. Chắc chị cũng nghĩ vậy nên mới chấp nhận để kiếm tìm chút niềm vui giữa ngày dài tháng rộng. Tôi ngồi ngắm chị mà tự nhiên bật cười. Chị hỏi, sao cười? Tôi bảo, ừ thì hoa héo nhưng vẫn còn nguyên thần sắc. Chị rầu rĩ than: “Đẹp mà làm chi. Chị biết đẹp mà khổ thế này thì chị xin tự truất ngôi nhan sắc”. Bảo sao tôi không thấy xót xa cho được. 
Rồi vẫn cứ là miệng lưỡi sắc lẹm của thiên hạ truyền đến tai tôi về cái kết chẳng tốt đẹp gì trong cuộc tình của chị. Tôi không còn thấy lạ, kể ra nếu cái kết khác đi chắc còn lấy được ở phía tôi nhiều phút giây suy tư, trăn trở. Chị biết trước và bình thản chấp nhận thì hà cớ gì tôi lại tức giận như một mụ lên đồng. Lần này thì chị tìm gặp tôi trước, tuyệt nhiên không thấy chị buồn phiền. Chị kể chuyện trên trời dưới biển chán chê, cười như chưa từng vui đến thế. Tôi để ý thấy chị ngồi gọi mấy trái cóc ngon lành mới sốt ruột cắt ngang tràng cười của chị: “Thế đứa nhỏ trong bụng bây giờ chị tính nuôi nó sao đây?”. “Thì cha nó phải có trách nhiệm với nó chứ sao”. “Bằng cách nào? Khi mà vợ người ta như một con sư tử sẵn sàng lao vào bất cứ ai động đến chồng mình như lao vào con mồi trong cơn khát máu? Một mình chị liệu có đối chọi được không, khi mà ngay cả người đàn ông ấy cuối cùng cũng sẽ không thể đứng về phía chị”. “Em biết không. Giới hạn nằm ở chỗ người ta có thể đối xử với chị thế nào cũng được, nhưng với con chị thì không”. 
Tôi định hỏi xem rồi chị sẽ tính sao nhưng thấy lời nghẹn lại trong cổ họng. Hình như có một cơn bão trong lòng chị, chẳng có bầu trời nào bình yên mãi được đúng không? Như trong những ngày biển lặng, người ta lo xa sóng lớn. Có những dãy núi tưởng cả đời chỉ sừng sững thế thôi mà nung nấu trong mình nham thạch. Chị thành ra như thế có lẽ là vì còn một hòn than cuối cùng âm ỉ cháy chị cũng mang đánh cược với cuộc tình này, để giờ đây than thành tro nguội lạnh. Đứng trước bão giông, đôi khi người ta chỉ biết đợi chờ, như tôi bây giờ còn biết làm gì hơn là dõi theo chân chị. 
Nhưng rồi phố xá sẽ cuốn tôi đi, mưu sinh sẽ cuốn tôi đi. Lo toan sẽ làm tôi bận rộn mà quên mất chị ở đâu đó trong mớ sổ sách ngày mỗi chồng lên, trong tờ lịch kín bưng không có lấy một ngày nghỉ ngơi đúng nghĩa. Khi ấy, chị một mình chiến đấu trong tâm bão do chính chị tạo ra. Cuộc chiến ấy hẳn là khốc liệt. Tôi nghe thiên hạ đẩy đưa câu chuyện, họ nói chị trông thế mà ghê, dám cướp chồng người ta trắng trợn. Nhưng tôi biết, chị hẳn đã mất rất nhiều. Khoảng trống khô hạn trong lòng chị chẳng ai có thể làm nó hồi sinh được nữa. Cái gì cũng có giới hạn. Phải! Nhưng sự mất mát và nỗi cô đơn thì nhiều khi không có điểm dừng. Đấy là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người đàn bà đẹp ấy khóc. Tôi không cần biết đúng hay sai, vẫn cứ thấy xót xa nhan sắc. Lần gặp nhau gần đây nhất, tôi hỏi chị sống có hạnh phúc không? Chị cười bảo, vốn trên đời đã không có chiếc áo nào vừa vặn mãi.
 (*) Lời bài hát Tình xa của Trịnh Công Sơn

VŨ THỊ HUYỀN TRANG

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Công an TP Cần Thơ lên tiếng việc bắt giữ một đạo diễn liên quan đến vụ án ma túy

Công an TP Cần Thơ lên tiếng việc bắt giữ một đạo diễn liên quan đến vụ án ma túy

Mới đây, mạng xã hội Facebook đang lan truyền nội dung đơn cầu cứu của một đạo diễn, kiêm giảng viên thỉnh giảng tại Đại học Sân khấu – Điện ảnh về việc bị Công an TP Cần Thơ bắt giữ, đánh đập vì liên quan đến một vụ án ma túy. Ngay sau đó, Công an TP Cần Thơ đã lên tiếng trả lời về vụ việc trên.

Điện ảnh

Trở lại tuổi học trò cùng Thạch Thảo

Những ai đã từng trải qua thời học trò đầy mộng mơ, trong trẻo với những rung động đầu đời, chắc hẳn cũng sẽ tìm thấy một chút nào đó của bản thân trong bộ phim điện ảnh mới vừa được trình làng – Thạch Thảo.

Âm nhạc

Đêm hòa nhạc Việt Nam - Hà Lan

Nhà hát Giao hưởng - Nhạc - Vũ kịch TPHCM (HBSO) phối hợp với Tổng Lãnh sự quán Hà Lan sẽ tổ chức đêm hòa nhạc đặc biệt với những tác phẩm dành cho kèn clarinet và bản giao hưởng hay nhất của Brahms vào tối 18-11 tại Nhà hát thành phố.

Mỹ thuật

Những góc nhìn về tranh Hàng Trống

Trong hai ngày 10 và 11-11, tại Trung tâm Nghệ thuật đương đại The Factory, quận 2, ông Lê Đình Nghiên - nghệ nhân duy nhất còn lại của dòng tranh dân gian Hàng Trống, sẽ có buổi trò chuyện cùng nhà sưu tập Thanh Uy và nhà nghiên cứu Trịnh Thu Trang về “Cảm hứng từ nghệ thuật dân gian: Những góc nhìn tranh Hàng Trống”. 

Sân khấu

Bảo tồn di sản diễn xướng trong hát bộ

Nhà hát Nghệ thuật Hát bội TPHCM vừa phối hợp với Ban quản lý Di tích lịch sử văn hóa Lăng Tả quân Lê Văn Duyệt tổ chức buổi tọa đàm và biểu diễn nghệ thuật chủ đề “Bảo tồn di sản diễn xướng trong hát bội”. 

Sách và cuộc sống

Ra mắt tác phẩm kinh điển khởi xướng phong trào bảo vệ môi trường

Mùa xuân vắng lặng của tác giả Rachel Carson được đăng nhiều kỳ trên tạp chí New Yorker trước khi xuất bản thành sách vào tháng 9 năm 1962. Ngay từ lúc ra đời, cuốn sách đã gây ảnh hưởng mạnh mẽ trong xã hội Mỹ, như một hồi chuông cảnh tỉnh về môi trường. Từ đó đến nay, cuốn sách đã bán hơn hai triệu bản.