"Cây xi măng" làm... lãng phí đất

"Cây xi măng" làm... lãng phí đất

Những "cây xi măng" trên các cánh đồng của xã Tân Thông Hội, Tân Phú Trung, Phước Vĩnh An, Tân Thạnh Đông, Nhuận Đức, Phú Hòa Đông, Trung An (huyện Củ Chi) và nhiều xã khác của huyện Hóc Môn như Thới Tam Thôn, Đông Thạnh, Nhị Bình, Tân Hiệp… đã là hình ảnh quen thuộc từ nhiều năm nay.

"Cây xi măng" làm... lãng phí đất ảnh 1
Cây xi măng được trồng nhiều ở xã Hòa Phú, Củ Chi.

 Mới chỉ bước vào mùa khô mà đất ở Củ Chi, Hóc Môn… đã khô khốc. Trước kia, người nông dân có bao giờ để những cánh đồng trồng lúa và trồng hoa màu này nghỉ yên. Nông dân làm tà tà cũng làm được 2 vụ lúa, còn siêng năng hơn thì làm 3 vụ, hoặc 2 vụ hoa màu 1 vụ lúa… bét nhất cũng thu về trên 50 triệu đồng/ha/năm. Vậy mà giờ đây rừng "cây xi măng" ngày một lan rộng… còn cây lúa, cây màu thì teo tóp lại.

Nhiều người nông dân "lỡ" bán đất, nhìn cánh đồng khô khốc đã trầm trồ ao ước: "giá như có được khoảnh đất này để trồng lúa, trồng màu hay ít nhất trồng cỏ nuôi bò thì hay biết mấy! Hàng chục, hàng trăm hécta đất "cây xi măng" mà trồng cỏ hết thì đàn bò Củ Chi đâu đến nỗi "đói" cỏ như hiện nay. Tiền bạc tỷ chôn dưới trụ xi măng này rồi…" – ông Nguyễn Văn Tường, ấp 5 xã Tân Thạnh Đông, khát khao. Nhưng ước mơ thì chỉ là mơ ước, vì đất đã có chủ khác, mà chủ khác là dân nội thành ra mua đất trồng "cây xi măng" chờ thời. Họ đâu hề biết trồng cỏ, trồng đậu, trồng hoa màu hay trồng lúa là như thế nào, cứ trồng đại "cây xi măng" để giữ đất, năm mười năm đô thị kéo phố sá về thì ắt hẳn sẽ đẻ ra tiền thôi.
 
Đi trên tỉnh lộ 8, qua cánh đồng thuộc ấp 1 xã Hòa Phú, huyện Củ Chi (TPHCM) ai cũng trầm trồ tiếc rẻ: "Hàng chục hécta đất thuộc hạng tốt, có cơ sở hạ tầng bậc nhất, tươm tất nhất vì gần "điện - đường - trường - trạm" mà chỉ có "cây xi măng" mọc khắp nơi". Ông Lê Văn Mân, một lão nông tri điền ở ấp 4 xã Hòa Phú, nhẩm tính: "1ha đất có thể trồng trọt 3 vụ. Đó là 1 vụ lúa, 2 vụ đậu phọng; hoặc 1 vụ đậu phọng, 1 vụ lúa và 1 vụ thuốc lá… Nói chung dù trồng xen canh, luân canh hay thâm canh theo cách nào đi chăng nữa thì đất đều đẻ ra trên 50 triệu đồng/ha/năm. 10ha thì sinh ra 500 triệu mà hàng chục hécta thì hàng tỷ đồng mỗi năm chứ nhỏ nhoi gì? Vậy mà giờ đây, rừng "cây xi măng" đã biến đất nông nghiệp "hạng nhất" này thành đất chết?".

 Chuyện mua đất nông nghiệp cắm sào để đó chờ thời ở Hóc Môn cũng xảy ra nhộn nhịp không kém. "Ở đây người có tiền đến mua xong thì họ cho người dân nhập cư thuê trồng rau. Một hécta có thể cho thuê đến sáu, bảy chục triệu đồng/năm. Tính ra kinh doanh đất nông nghiệp ở Hóc Môn còn hốt bạc hơn nhiều so với Củ Chi. Tuy nhiên số này không nhiều vì sợ cho thuê rồi khó đòi được. Phần đông người ta mua xong đất thì bỏ mặc cho trời đất trông coi. Và điều này đã gây ra nhiều hậu họa, đặc biệt là bờ bao triều cường ở đây do không được duy tu, bảo dưỡng thường xuyên nên rất hay bị bể. Chỉ khổ cho người dân địa phương phải sống chung với triều cường, còn chủ đất thì vẫn bình yên vô sự. Họ chỉ chờ cơ hội đất lên giá thì hốt bạc" – anh Trần Văn Quang, ấp 5 xã Đông Thạnh, bức xúc.

 UBND TPHCM đã có chỉ thị: đất nông nghiệp sau 12 tháng chuyển nhượng nếu không sản xuất, canh tác sẽ bị thu hồi. Thế nhưng người mua đất thường hay dùng chiêu hợp thức hóa đất nông nghiệp của mình bằng cách: "trồng cỏ". Họ cứ vin vào cớ này để lý giải với các cơ quan chức năng rằng: "đất tôi đang trồng cỏ để nuôi bò"! Một điều hiển nhiên rằng đất nào bỏ hoang mà không có cỏ mọc, mà cỏ mọc đến đâu thì xem như đất đang sản xuất "cỏ" đến đó. Vì vậy dù có chỉ thị này nhưng chính quyền địa phương vẫn "bó tay". Thực trạng này cũng lý giải vì sao "cây xi măng" đang ngày một lan rộng ở ngoại thành. Thế là đất cứ tiếp tục hoang hóa, "cây xi măng" cứ thế mọc lên, chôn vùi mỗi năm hàng trăm tỷ đồng đáng lẽ có thể có từ sản xuất nông nghiệp  

PHƯƠNG LAM

Tin cùng chuyên mục