Nghe lính chữa cháy kể “khổ”

SGGP
Nghe lính cứu hỏa kể chuyện thì tôi đã nghe hàng trăm, thậm chí hàng ngàn lần. Những mẫu chuyện nghề, chuyện đời, về số phận những nạn nhân trong các vụ cháy luôn không có hồi kết. Thế nhưng, tuyệt nhiên chưa lần nào được các anh kể cho nghe nỗi “khổ” của nghề chữa cháy - cứu nạn cứu hộ.  

Cảnh sát chữa cháy tại Công ty cổ phần Kho vận miền Nam Sotrans, 1B Hoàng Diệu, phường 13, quận 4

Cảnh sát chữa cháy tại Công ty cổ phần Kho vận miền Nam Sotrans, 1B Hoàng Diệu, phường 13, quận 4

“Khóc” vì người dân báo cháy chậm
9 giờ sáng, đập vào mắt tôi là cảnh mấy anh lính đang ngủ vùi. Thấy tôi, thiếu tá Lê Minh Hiếu, Trưởng phòng Cảnh sát PCCC quận 11, TPHCM, đưa tay lên miệng ra hiệu nói khẽ, đoạn kéo tay tôi vào phòng. “Anh em vừa đi chữa cháy về đấy! Cháy tuy không lớn nhưng có đến 3 nạn nhân bị chết ngạt trước khi chúng tôi đến. Đau lòng quá chị ạ!”. 
Nhìn khuôn mặt hốc hác, mệt mỏi của anh, tôi hiểu anh và đồng đội vừa trải qua trận quyết chiến sinh tử với giặc lửa. Sợ làm phiền, tôi toan cất bước quay về thì anh mời tôi vào phòng. Với tay lấy ấm trà vừa pha xong, anh rót vào ly cho tôi rồi nhẹ giọng kể: 5 giờ 16, chúng tôi nhận được tin báo cháy ở đường Lạc Long Quân, phường 3, quận 11.
Chỉ chưa đầy 3 phút, chúng tôi đã có mặt tại hiện trường, khi đó ngọn lửa đã bao trùm phần lớn tầng trệt và gác lửng của ngôi nhà, diện tích khoảng 90m2. Nhiều cấu kiện công trình đã sụp đổ, đặc biệt có 3 người còn mắc kẹt bên trong.
Thời gian lúc ấy đối với chúng tôi được tính bằng giây, tôi ra lệnh cho anh em triển khai đồng bộ các biện pháp nghiệp vụ, vừa dập lửa, ngăn cháy lan vừa cứu người bị nạn. Mọi động tác phải nhanh, gọn, chính xác. Thế nhưng, dù đã hết sức cố gắng nhưng do người dân báo cháy chậm, 3 nạn nhân đều là người bị hạn chế khả năng vận động, bên cạnh đó diện tích nhà hẹp nhưng chứa quá nhiều đồ đạc, lại để bừa bộn chắn hết lối thoát nạn nên 3 nạn nhân không thể thoát ra ngoài, dẫn đến chết ngạt. 
Anh thở dài nói nhỏ: “Không biết rồi cuộc sống của 3 hộ gia đình với 15 nhân khẩu sẽ ra sao khi tất cả bị cháy hết. Nói thật với chị, ánh mắt thất thần của người chồng, người cha của 3 nạn nhân chết trong vụ cháy này cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi thấy mình có lỗi”. Giọng anh nghẹn lại, mắt đỏ hoe.
Anh tặc lưỡi: Khổ! Lính chữa cháy chúng tôi khổ lắm, nhưng khó khăn gian khổ bao nhiêu cũng vượt qua được, không biết sợ là gì; thế nhưng, chỉ cần người dân báo cháy chậm thì cuộc xuất quân đó dù nhanh đến thế nào đi chăng nữa thì hậu quả để lại đều vô cùng lớn. Vì vậy, đã không ít lần những người lính chữa cháy kiên cường ấy phải rơi nước mắt, thấy mình bất lực trước đau thương không dễ nguôi ngoai của những gia đình bị mất người thân sau mỗi vụ cháy. 
“Cười chảy nước mắt” vì lặn tìm nạn nhân 
Sáng 3-1, tôi có mặt bên bờ sông Rạch Chiếc, đoạn gần cầu Cống Đập, khi hàng chục lính Phòng Cứu hộ cứu nạn, Cảnh sát PCCC TP, đang lặn tìm nạn nhân, sau khi người dân phát hiện trên bờ có dấu vết từ mặt đường đến vị trí chiếc xe máy nằm chỏng chơ bên mép sông và báo cho lực lượng 114. 
Vừa trải qua đợt áp thấp nhiệt đới nên thời tiết vẫn còn khá lạnh, nhưng do yêu cầu khẩn trương của nhiệm vụ, hàng chục cán bộ, chiến sĩ trong trang phục người nhái nhanh chóng lặn xuống dòng sông đen kịt, đầy rác để tìm kiếm người bị nạn. 3 giờ, rồi 4 giờ trôi qua cũng chẳng thấy gì. Sự căng thẳng, mệt mỏi hiện lên trên khuôn mặt của các anh… Bỗng có lệnh dừng cuộc tìm kiếm. Thì ra, nạn nhân do uống quá chén nên không làm chủ được tay lái, khi chạy ngang qua khu vực đó thì bị ngã xe và rớt xuống sông. May mắn, anh kịp “tỉnh” lại, ngoi lên bờ và bỏ lại xe máy để về nhà ngủ. Đến khi tỉnh rượu, anh mới hốt hoảng khi đọc tin về sự việc và thấy xe của mình nằm dưới chân cầu nên đến cơ quan công an trình báo!
Nghe lính chữa cháy kể “khổ” ảnh 1 Ăn vội miếng bánh mì để lấy sức tiếp tục chiến đấu với giặc lửa
Những người lính cứu nạn cứu hộ kết thúc nhiệm vụ trong tâm trạng “cười ra nước mắt”. Dù sao, các anh cũng đã hết lòng vì nhiệm vụ, chịu đói, chịu rét và mệt lả người, trong khi nạn nhân đang “say” trong nệm ấm, chăn êm.
Một mùa xuân nữa lại về, những người lính PCCC vẫn gắn mình với trách nhiệm mang bình yên và hạnh phúc đến với mỗi mái ấm gia đình. Dù chẳng năm nào các anh có một cái tết trọn vẹn bên gia đình, người thân. Dù một chút buồn, một chút chạnh lòng nhưng cũng chỉ thoáng qua. 
Vâng! Người lính PCCC dù ở địa phương nào cũng thế, được làm việc yêu thích và trân quý thì dù khổ đến đâu, họ vẫn thấy vui và tự hào.

PHƯƠNG THANH

Các tin, bài viết khác

Giao thông vận tải

Phát triển giao thông cửa ngõ Tây Bắc

Hàng loạt công trình, dự án hạ tầng giao thông đường bộ trên địa bàn huyện Củ Chi, TPHCM, nếu được triển khai hoàn tất và đưa vào khai thác sử dụng sẽ giúp vùng đất thép thành đồng này giải quyết nhiều vấn đề về dân sinh, phát triển kinh tế.

Quy hoạch kiến trúc

Đẩy nhanh xây dựng Quảng trường Hồ Chí Minh

Phó Chủ tịch UBND TPHCM Trần Vĩnh Tuyến vừa yêu cầu các sở ngành liên quan khẩn trương thực hiện các chỉ đạo của Thường trực Thành ủy TPHCM tại Thông báo số 2422 ngày 24-10 về một số nội dung liên quan đến việc triển khai xây dựng Quảng trường Hồ Chí Minh tại Khu đô thị mới Thủ Thiêm ở quận 2. Dự kiến, đây sẽ là quảng trường có quy mô lớn nhất Việt Nam. 

Phát triển bền vững

Thích ứng với biến đổi khí hậu

Nâng cao tỷ lệ phát triển năng lượng tái tạo

Trong chiến lược phát triển năng lượng tái tạo (NLTT) ở Việt Nam, Chính phủ đã đặt ra các chỉ tiêu cụ thể như tăng tỷ lệ NLTT trong tổng tiêu thụ năng lượng sơ cấp lên 32,3% vào năm 2030 và khoảng 44% vào năm 2050; tỷ lệ điện năng sản xuất từ NLTT tăng 32% vào năm 2030 và lên 42% vào năm 2050.