Những chuyến tàu trôi qua cửa sổ

Cửa sổ nơi tôi ngồi làm việc nhìn ra một cánh đồng. Đây là cánh đồng duy nhất còn sót lại trong trung tâm thị xã. Ngày xưa, cả khu này là đất nông nghiệp nhưng phần nhiều đã được chuyển đổi mục đích sử dụng, cắt chia lô mang đấu giá.

Những chuyến tàu trôi qua cửa sổ

 Bắt đầu từ tháng 5, khi những bông lúa chín vàng được người nông dân gặt về thì cánh đồng bị bỏ hoang. Tháng 9, ruộng còn nguyên chân rạ, trâu bò đủng đỉnh kéo về ăn những ngọn lúa chồi. Tháng 10, khi những cơn mưa đổ xuống, người ta bịt dòng chảy để giữ nước. Chỉ sau một đêm mưa không dứt, sáng thức dậy vén rèm cửa đã thấy sau nhà mình ruộng đồng biến thành đầm nước. Vài ngày sau có thể nhìn thấy từng đàn cá bơi tung tăng đớp chân bèo. Gió thổi vào nhà mang theo cả mùi vị tanh nồng đồng ruộng. Nhiều lúc cứ ngỡ mình đang ở miền Tây sông nước, nếu như không có con đường sắt và những chuyến tàu xình xịch chạy qua nhà. Có những ngày mưa buồn, tôi ngồi đếm xem có tất cả bao nhiêu toa tàu, mường tượng đến một ngày mình bước chân lên đó và đi…

Những năm tháng sinh viên đi học xa nhà, tôi chọn tàu hỏa là phương tiện di chuyển chính mỗi lần về quê. Ngồi ở sân ga, nhìn bạn bè tiễn nhau, người thân đưa đón, lòng luôn thấy bùi ngùi. Một thứ bùi ngùi vừa gần gũi lại rất xa xôi của những tháng năm thanh xuân đời như giấc mộng. Từng có ai đó xách giúp mình một chồng sách nặng, hỏi mình sẽ xuống ga nào, kể cho mình nghe về một vùng đất tươi xanh. Tôi cũng từng bỏ quên đâu đó vài lời hò hẹn, sẽ có lúc xuống sân ga có cây bàng lá đỏ, nhấc điện thoại a - lô cho một người từng quen trên toa tàu số 10. 

Những ngày lễ tết, tàu đông không chen nổi. Tôi bị dòng người xô đẩy xuống tận toa cuối cùng, ngồi cạnh những người lao động nghèo. Mồ hôi đẫm trên lưng áo, họ kể với nhau về những đồng tiền lẻ. Về con búp bê mua cho cháu nội giấu trong ba lô. Khoe nhau từng bộ váy điệu đà mua cho con gái. Ngồi bên họ, tôi thấy nhớ cha mẹ mình trong hình ảnh bàn tay chai sần đen đúa, chiếc áo lao động đã bạc màu mưa nắng và câu chuyện nào cũng thấm đẫm tình yêu thương dành cho các con. Cũng có những chuyến tàu từng đi, tôi ngủ quên trong bình yên, cho đến khi người ngồi bên đánh thức: “Đến ga rồi, em dậy xuống thôi em”. 

Khi ngồi trên toa tàu, tôi hay đưa mắt dõi nhìn khung cảnh bên ngoài. Có đoạn đường tàu sát nhà dân, tôi nhìn thấy những hạnh phúc sum vầy hoặc ánh nhìn cô đơn trong một ô cửa sổ. Có đôi khi, một ánh nhìn khắc khoải nào đó bên đường cũng khiến mình ám ảnh. Đó có thể là ánh mắt của tôi trong hiện tại, vào một khoảnh khắc nào đó nhìn đoàn tàu trôi qua cửa sổ. 

Những trận mưa dầm dề khiến tâm trạng con người đôi khi không tránh nổi u sầu. Nếu không có tiếng xình xịch khi đoàn tàu chạy qua, có khi tôi bị nhấn chìm trong miền suy tư không dứt. Phải đứng dậy, xuống bếp nấu một món gì đó để nghe tiếng bát đũa tự tình. Phải bật một bản nhạc vui lúc ngồi cắm một bình hoa thạch thảo. Gọi cho người thân một cuộc điện thoại để hỏi thăm cuộc sống thế nào, công việc ra sao, cuốn sách đang đọc tên gì, dạo này có còn đi khiêu vũ? Tiếng cười vọng bên tai, chuyện nhỏ to thì thầm vui trong lồng ngực. Chúng tôi hẹn nhau vào một ngày gần nhất, vứt bỏ những lo toan thường nhật. Ngồi bên ô cửa sổ nhấp nháp ly trà ngắm những đoàn tàu…

Làm sao để trong lòng mỗi chúng ta đều bình yên như một sân ga? Đó là câu chị hỏi tôi trong một ngày cuối thu năm trước. Kể từ đó, chúng tôi chưa có dịp gặp lại nhau nhưng tôi tin chị đã tìm thấy bình yên mà mình muốn. Còn tôi, giờ ngồi đây nhìn chuyến tàu chở những sum vầy hoặc nỗi chia xa. Tôi bất giác đưa tay lên vẫy chào những hành khách ngồi trên ô cửa… 

VŨ THỊ HUYỀN TRANG

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Nỗi nhớ chiều đông

Nỗi nhớ chiều đông

Ta về giữa buổi chiều sương
Đồng khô rơm rạ thơm hương mùa màng
Nhà ai hé nụ mai vàng
Lưng trời mây trắng nhẹ nhàng qua sông

Điện ảnh

Nỗi buồn phim Việt

3 sự việc xảy ra liên tiếp và chưa đi đến hồi kết của làng phim Việt những ngày gần đây khiến chúng ta phải đặt ra câu hỏi: Đến khi nào chúng ta mới thực sự chuyên nghiệp, minh bạch và tôn trọng lẫn nhau.

Âm nhạc

Chương trình Giao hưởng Mùa đông

Chương trình “Giao hưởng Mùa đông” (Winter Sinfonia, ảnh) đã đến với khán giả yêu nhạc tại Hội Âm nhạc TPHCM. Theo tiếng Italy, “sinfonia” hay “symphony” trong tiếng Anh - không chỉ là giao hưởng mà bao gồm sự hòa âm, âm hưởng, là sự giao thoa của những nhạc cụ, giọng hát để vẽ nên những giai điệu muôn màu. 

Mỹ thuật

Tranh chân dung HLV Park Hang Seo lên sàn đấu giá

Tác phẩm “Người thầy của tôi” khắc họa chân dung huấn luyện viên đội tuyển bóng đá Việt Nam, ông Park Hang Seo sẽ chính thức lên sàn đấu giá tại Nhà Đấu giá nghệ thuật Chọn tại số 17, Trần Quốc Toản, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội trong phiên đấu giá ngày 30-12 tới đây. 

Sân khấu

100 năm sân khấu cải lương - Tằm mãi vương tơ: Sân khấu thời khủng hoảng

Sau giai đoạn nhà nhà xem cải lương, người người mê cải lương, là giai đoạn sàn diễn thể hiện sự chậm chân khi song hành cùng cuộc sống. Qua thời hưng thịnh, sân khấu cải lương bước vào khủng hoảng vì thiếu kịch bản mới, chất lượng; mất dần những rạp hát; bị lấn át bởi nhiều loại hình giải trí hiện đại… 

Sách và cuộc sống

5 điểm chết trong Teamwork

Không đưa ra lý thuyết như sách giáo khoa, cuốn sách 5 điểm chết trong Teamwork của tác giả Patrick Lencioni là những bài học, câu chuyện “thực chiến” đáng giá trong việc xây dựng đội ngũ ban điều hành công ty - nhóm lãnh đạo tạo nên thành công của doanh nghiệp.