Sau khi Báo SGGP số ra các ngày 19, 20-6 và 13, 14-7-2005 đăng loạt bài phản ánh việc xây dựng resort (khu nghỉ dưỡng) tại các tỉnh miền Trung đã phá vỡ cảnh quan môi trường, ảnh hưởng đến đời sống người dân ven biển..., chúng tôi đã nhận được nhiều ý kiến của bạn đọc mong muốn báo SGGP đặt vấn đề với các cơ quan chức năng về vấn đề này. PV Báo SGGP đã có cuộc trao đổi với ông Vũ Tuấn Cảnh, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Việt Nam xung quanh vấn đề này.
- PV: Như báo SGGP đã đưa, hiện trạng quy hoạch phát triển du lịch biển ở ta còn lộn xộn, tràn lan, đặc biệt là các tỉnh miền Trung. Xin ông cho biết tổng cục đã tổ chức quy hoạch phát triển du lịch biển như thế nào?
|
|
Một góc Hoàng Ngọc Resort. |
- Ông Vũ Tuấn Cảnh: Việt Nam luôn được đánh giá là có nhiều tiềm năng du lịch biển. Việc phát triển du lịch biển sẽ kéo theo phát triển những loại hình du lịch trên bờ cũng như dưới biển. Nhưng việc khai thác các loại hình du lịch sinh thái biển ở nước ta còn rất yếu.
Hiện nay việc xây dựng những khu du lịch tràn lan, không theo quy hoạch đã làm ảnh hưởng đến môi trường sinh thái, cảnh quan thiên nhiên bị xâm hại, chất lượng một số công trình không bảo đảm. Tình trạng này dẫn đến cạnh tranh không lành mạnh, trùng lặp.
Do cơ chế và sự phân cấp quản lý, các dự án đầu tư đều do Ủy ban nhân dân tỉnh phê duyệt, nên Tổng cục Du lịch chỉ phối hợp xây dựng quy hoạch với địa phương về dự án đầu tư, đồng thời có những cảnh báo về việc giao đất, giao rừng cho các dự án đầu tư nhỏ.
Theo tôi, nên lựa chọn cấp phép cho những dự án đầu tư lớn, quy hoạch bài bản, sử dụng nguồn vốn hiệu quả về kinh tế. Trong kinh doanh du lịch muốn bảo đảm có lãi thì phải tuân theo nguyên tắc sử dụng từ 65% công suất buồng, phòng trở lên.
- Vậy các tiêu chí quản lý, xây dựng resort hiện nay được đặt ra như thế nào?
- Trên cơ sở Luật Du lịch vừa được Quốc hội thông qua, có hiệu lực từ 1-1-2006, tổng cục sẽ có những quy định cụ thể về các tiêu chí phân cấp khu resort (giống như việc phân cấp khách sạn). Điều này dựa trên vị trí địa lý, cảnh quan thiên nhiên, đầu tư hạ tầng, sản phẩm du lịch và đặc biệt là chất lượng phục vụ.
Cảnh quan thiên nhiên của các vùng ven biển, trung du, miền núi Việt Nam rất đẹp phù hợp với việc xây dựng resort. Nhưng hiện nay hầu hết các khu được coi là resort đều không đáp ứng được những tiêu chí cơ bản của khu du lịch nghỉ ngơi. Vì vậy đó không được coi là resort mà chỉ là những cơ sở lưu trú. Ở Việt Nam chỉ có một vài khu có thể được coi đúng thực sự là resort như Furama (Đà Nẵng), Ana Mandara (Nha Trang), Victoria, Mũi Né (Phan Thiết), Hội An Riverside...
- Vậy miền Trung cần phải làm gì để tạo các hình thức thu hút khách du lịch?
- Bên cạnh các mô hình du lịch sinh thái biển, miền Trung cần đẩy mạnh, phát triển loại hình du lịch di sản và du lịch văn hóa. Miền Trung có nhiều di sản văn hóa như làng Sen, Nghệ An quê Bác, hay Hà Tĩnh với danh nhân văn hóa Nguyễn Du, được thế giới công nhận; Quảng Bình với Phong Nha – Kẻ Bàng, di sản thiên nhiên thế giới; Quảng Trị với khu di tích lịch sử cách mạng oai hùng. Từ Huế, Đà Nẵng trở vào văn hóa Chăm phát triển rất mạnh, Quảng Nam mạnh mẽ với di sản văn hóa thế giới đô thị cổ Hội An và di tích Mỹ Sơn.
- Hiện nay có hiện tượng bùng nổ các “năm du lịch”. Phải chăng phong trào phát triển các khu resort ồ ạt có phải là bệnh thành tích, mong muốn tạo sản phẩm để được đăng ký “năm du lịch” của địa phương?
- Hiện nay rất nhiều địa phương muốn làm những lễ hội văn hóa du lịch nhằm quảng bá phát triển du lịch của địa phương mình. Thông qua đó thu hút lượng khách du lịch đến địa phương. Tác dụng lớn nhất của lễ hội là quảng bá hình ảnh địa phương đến mọi nơi. Tuy nhiên, cách làm hiện nay chưa chuyên nghiệp. Các lễ hội chỉ chú trọng vào phần lễ mà quên đi những yêu cầu, mục đích của khách du lịch như phục vụ, cơ sở hạ tầng, điểm vui chơi. Vì vậy, tổng cục khuyến cáo các địa phương chỉ nên chọn vào mùa cao điểm du lịch thì tổ chức tuần hoặc tháng du lịch nhằm quảng bá tiềm năng và thu hút khách đến tham quan, nghỉ ngơi. Đặc biệt, phải tạo được những sản phẩm du lịch đặc sắc nhằm để khiến khách du lịch quay trở lại.
- Xin cám ơn ông.
LÊ QUANG TRỌNG
|
Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Đặng Hùng Võ: Không được phá rừng làm resort
Cần phải xem xét, đối chiếu các resort đã được xây dựng với quy hoạch sử dụng đất của địa phương. Nếu là đất rừng, chỉ được phép kinh doanh du lịch kết hợp nhưng phá đi để làm khu nghỉ dưỡng là vi phạm Luật Đất đai. Việc thẩm định tác động môi trường của các dự án hiện nay được phân cấp cho Sở Tài nguyên và Môi trường các địa phương, trừ một số trường hợp đặc biệt liên quan đến khu bảo tồn thiên nhiên, di tích lịch sử đã xếp hạng, rừng thuộc địa giới hành chính của 2 tỉnh trở lên... Cho đến nay bộ chưa nhận được báo cáo chính thức nào của các địa phương, các tổ chức liên quan đến tình trạng phá rừng làm khu nghỉ dưỡng, du lịch. Nói “được” với dự án này hay “không” với dự án khác phải căn cứ vào từng trường hợp cụ thể. Tuy nhiên, về nguyên tắc, việc phá rừng để làm khu nghỉ dưỡng cần được hạn chế đến mức thấp nhất. Nếu có chuyện đó phải xử lý đúng mức.
Thứ trưởng Bộ NN-PTNT Bùi Bá Bổng: Chỉ được phép khai thác rừng phòng hộ trong phạm vi quy hoạch
Theo văn bản số 3649 ngày 25-11-2003, Bộ NN-PTNT cho phép tỉnh Bình Thuận chuyển đổi 10%-15% diện tích rừng phòng hộ ven biển của 636,19ha để xây dựng cơ sở hạ tầng và công trình phục vụ du lịch. Trên cơ sở đó, tỉnh Bình Thuận chỉ được phép khai thác rừng phòng hộ trong phạm vi khu quy hoạch du lịch ven biển. Nếu quy hoạch khu du lịch mà vượt diện tích rừng quy định trên, tỉnh Bình Thuận phải hoàn toàn chịu trách nhiệm. Bộ NN-PTNT đã giao cho tỉnh làm nhưng khi làm phải có thiết kế của Sở NN-PTNT, ngành lâm nghiệp và các cơ quan chức năng. Tuy nhiên hiện tại, Bộ NN-PTNT cũng chưa nhận được thông báo chính thức về tình trạng chuyển đổi rừng ở Bình Thuận để xây dựng các khu nghỉ dưỡng.
A.P. - TH.N. |
Bài 1: Lấn biển, nuốt rừng
Bài 2: Định chuẩn nào cho resort?
|