Từ một tổ hợp dịch vụ cơ điện với lưng vốn chỉ có 55 triệu đồng, sau 15 năm chuyển đổi cơ cấu sản xuất kinh doanh đã trở thành nhà cung cấp bao bì cho các doanh nghiệp sản xuất hóa chất, xi măng, thức ăn gia súc lớn trong cả nước và xuất khẩu sang các nước châu Á, châu Âu, châu Mỹ.
Nằm bên quốc lộ 32C ngay đầu cửa ngõ vào thị trấn Lâm Thao, cơ ngơi của Công ty TNHH Việt Đức mang dáng dấp của sự vững chãi. Phòng bảo vệ nằm ngay cổng vào được xây như một pháo đài thời trung cổ. Tại khu vực sản xuất, một không khí làm việc hối hả của những người thợ bên cạnh những chiếc máy hiện đại do chính những người thợ Việt Đức chế tạo.
|
|
|
Vận hành máy dệt bao PP tại công ty TNHH Việt Đức. |
Giám đốc Công ty Nguyễn Hồng Phúc đi vắng, người tiếp và hướng dẫn chúng tôi là Chủ tịch Công đoàn công ty Đỗ Văn Loan - một trong những cán bộ bám trụ với công ty qua những bước thăng trầm từ ngày còn trứng nước. Trong câu chuyện, anh Loan đã phác họa cho chúng tôi thấy phần nào chân dung người giám đốc và hành trình đi đến thành công của Việt Đức hôm nay.
Sau 2 năm lao động tại Tiệp Khắc và phải về nước sớm do cơn khủng hoảng chính trị của các nước Đông Âu vào những năm 90 của thế kỷ trước, Nguyễn Hồng Phúc nung nấu quyết tâm làm giàu cho mình, cho gia đình và quê hương. Với số vốn ít ỏi có được từ thời... đi Tây, tổ hợp dịch vụ cơ điện Phong Châu do anh làm chủ ra đời ngày 7-5-1991 với chức năng chính là kinh doanh, buôn bán nhỏ vật tư, thiết bị cơ điện cung ứng cho nhà máy Supe phốt phát & hóa chất Lâm Thao và một số cơ sở công nghiệp trên địa bàn.
Những năm đầu khởi nghiệp, vốn liếng ít ỏi, quy mô dịch vụ nhỏ, hiệu quả sản xuất chỉ đủ nuôi nhau. Thấy không thể làm giàu từ những việc đã chọn, Nguyễn Hồng Phúc bàn bạc với các cộng sự tìm cách chuyển đổi. Những ngày trăn trở tìm hướng đi, quả thật chẳng dễ chút nào. Thời điểm đó, Công ty Supe bắt đầu đóng bao các sản phẩm NPK và lân thay vì xuất rời như trước.
Cũng một thời là công nhân của Supe trước khi đi lao động nước ngoài, Nguyễn Hồng Phúc biết công ty vẫn phải vào tận thành phố Hồ Chí Minh mua từng chuyến bao bì và cả miền Bắc lúc đó, các doanh nghiệp sản xuất xi măng, thức ăn gia súc cũng đều phải “Nam tiến” mua bao bì để đóng gói sản phẩm như vậy.
Giao lại quyền quản lý tổ hợp cho anh em, Nguyễn Hồng Phúc theo xe hàng của Supe vào Sài Gòn, lúc đầu là để tìm địa chỉ nơi sản xuất bao bì, sau là tham quan, mua sản phẩm và học cách sản xuất. Cả năm trời đi đi về về như thế, Phúc đã nắm vững cách sản xuất bao, nơi mua thiết bị, nguyên liệu phục vụ cho sản xuất.
Sau khi bàn bạc, phương án sản xuất kinh doanh theo kiểu “tích tiểu thành đại” chờ thời cơ làm ăn lớn của Phúc được thông qua. 4 chiếc máy dệt bao PP theo công nghệ của Đài Loan được nhập về. Đó là năm 1993. Có máy rồi nhưng bài toán tìm mặt bằng để sản xuất cũng làm đau đầu Phúc và các đồng sự vì hết vốn.
May mà gần phố huyện có một số gian nhà kho để sách báo cũ, chủ kho vui vẻ cho xí nghiệp bao bì và dịch vụ cơ điện Phong Châu mượn tạm. Tiếp đó là thuê đất của trạm máy kéo làm nhà xưởng. Được tỉnh và huyện tạo điều kiện, chỉ một thời gian ngắn biết “thắt lưng buộc bụng”, cơ sở sản xuất bao bì bằng sợi tổng hợp của Phúc dần hoạt động ổn định. Sản xuất được 6 tháng, cái tin bên cạnh Supe xuất hiện một cơ sở sản xuất bao bì đến tai ông “trùm” bao bì Sài Gòn.
Cuộc chiến theo kiểu “cá lớn nuốt cá bé” nổ ra. Ban đầu, phía Sài Gòn hạ giá bao bì đến mức thấp nhất, tiếp đó họ đầu tư nâng cấp mẫu mã và chất lượng sản phẩm. Đồng thời với đó chiến lược “chặn đầu”: mọi loại bao bì giống loại Supe đang dùng đều được ông chủ Sài Gòn mua hết, các nguồn cung ứng sợi và nguyên vật liệu sản xuất ra bao bì của Việt Đức cũng bị cắt đứt. Đang trong trứng nước, nhiều người cộng sự của Phúc đã thấy chờn và có ý buông xuôi... Thương trường là chiến trường. Muốn tồn tại thì phải biết vượt qua chính mình.
Xác định thế mạnh của mình là ở liền kề Supe và nhu cầu sử dụng bao bì của các doanh nghiệp miền Bắc đang hết sức sôi động, Phúc quyết định chấp nhận lợi nhuận ít, thậm chí có lúc phải chấp thuận giá bán không vượt quá giá thành để có đủ sản phẩm giao cho khách, giữ chân người lao động và để chờ thời cơ giành lại thị trường. Tiếp đó là quyết định vay vốn để mở rộng sản xuất.
Sau khi đã gom góp tiền vốn hiện có để cố mua lấy một máy sợi, một máy in. Rồi từ chiếc máy in nhập ngoại, các kỹ sư, những người thợ cả của công ty lao vào nghiên cứu, cải tiến, chế thử... Một máy in, rồi 4 máy in do chính những người thợ của công ty sản xuất lần lượt xuất xưởng và đưa vào dây chuyền góp phần tiết kiệm cho công ty hàng trăm triệu đồng. Sau đó, anh đầu tư thêm máy dệt, máy sợi, đưa tổng số máy dệt của công ty từ 4 lên 12 - 24 và hiện nay là 64 máy.
Năm 1997, phía các ông chủ Sài Gòn xin được hòa giải vì không thể cạnh tranh được với Việt Đức về mẫu mã, chất lượng và giá thành sản phẩm ở Supe. Đến năm 1999, ông chủ Sài Gòn rút hẳn vì thị trường miền Bắc đã bị Việt Đức chiếm lĩnh.
“Đầu tư liên tục, đầu tư đúng hướng, đầu tư dứt điểm từng công đoạn và đi thẳng vào máy móc công nghệ tiên tiến, hiện đại để làm ra sản phẩm có sức cạnh tranh cao; vừa đầu tư vào sản xuất, vừa đào tạo cán bộ và đội ngũ công nhân có trình độ, năng lực để làm chủ công nghệ... và đặc biệt là giữ chữ tín, triệt để thực hành tiết kiệm là quan điểm sản xuất kinh doanh của công ty chúng tôi” - Nguyễn Hồng Phúc “bật mí” như vậy khi nói chuyện với chúng tôi qua điện thoại từ thành phố Hồ Chí Minh - nơi anh đang hoàn thiện thủ tục để xuất tiếp một lô hàng đi Thụy Sĩ.
Qua câu chuyện, anh cũng cho biết, từ năm 2000 đến nay, công ty đã đầu tư trên 30 tỷ đồng xây dựng tiếp cơ sở sản xuất số 2 (nâng số vốn và tài sản cố định đầu tư lên 102 tỷ đồng) với công suất trên 40 triệu sản phẩm/năm.
Từ chỗ chỉ là một vài hợp đồng tiêu thụ “nhỏ giọt” cho nhà máy Supe phốt phát và hóa chất Lâm Thao, vượt lên cuộc chiến giành lại thương hiệu, sản phẩm bao bì PP, PE, bao bì phức hợp bằng giấy Krap... đa dạng về kích cỡ, chủng loại của Việt Đức không chỉ có chỗ đứng vững chắc trên địa bàn Phú Thọ mà còn vươn ra khắp miền Bắc, vượt xa hàng ngàn cây số vào tận thành phố Hồ Chí Minh và đặc biệt, sau lô hàng đầu tiên xuất khẩu trực tiếp sang Hàn Quốc vào tháng 6-2005, công ty đã ký được nhiều hợp đồng xuất khẩu bao bì sang thị trường Thụy Sĩ, châu Âu và Hoa Kỳ với số lượng ban đầu mỗi tháng ít nhất 4 container.
Dám nghĩ, dám làm, Nguyễn Hồng Phúc đã vượt qua chính mình, trở thành người chủ doanh nghiệp trẻ cả về tuổi đời và tuổi nghề, đưa sản phẩm bao bì do những người con đất Tổ làm ra vượt đại dương…
ĐINH VŨ |