Được quận ủy giao viết phần “Kiểm điểm tình hình kinh tế-xã hội nhiệm kỳ 2005-2010 và phương hướng nhiệm kỳ 2010-2015” trong dự thảo văn kiện Đại hội Đảng bộ quận, anh T. (Phó Chủ tịch UBND quận X.) không khỏi băn khoăn. Gặp tôi, anh tâm sự: “Viết làm sao vừa đúng, vừa trúng… ý lãnh đạo lại vừa sát tình hình là chuyện không dễ dàng”.
- Thì làm được đến đâu nói tới đó, vả lại mình đâu thêm bớt được, thực tế sờ sờ đó rồi?
Anh nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi lắc đầu:
- Ông chẳng hiểu gì cả, viết như thế chỉ tổ bị cấp trên “rủa” mà thôi, rồi bắt làm lại, vừa mất thời gian vừa mang tiếng.
- Tôi chưa hiểu! Chẳng hạn từ đầu nhiệm kỳ 2005-2010, Đại hội Đảng bộ đề ra 10 công trình trọng điểm, nay rà soát lại, hoàn thành được bao nhiêu thì biết liền. Từ đó phân tích nguyên nhân, bài học, rồi đề ra phương hướng, nhiệm vụ sắp tới.
Anh T. lý giải:
- Không đơn giản như vậy đâu, viết tỉ mỉ như thế có mà chết, “mấy anh” dễ bị cấp trên đánh giá là “kém năng lực”, “không hoàn thành nhiệm vụ”, ra đại hội rớt như chơi. Nên tôi thường viết chung chung, chả động chạm tới ai.
- Nhưng khi lấy ý kiến hoặc thảo luận ở Đại hội Đảng, thế nào các đại biểu cũng “moi” ra, lúc đó giải thích cũng khó, không khéo mọi người đánh giá cấp ủy cũ không dám nhìn thẳng vào sự thật, cố tình né tránh khuyết điểm, lúc đó phiếu bầu của “mấy anh” còn thấp thê thảm hơn!
Anh chặc lưỡi:
- Bởi thế nên phải tìm cách! Chúng tôi soạn những vấn đề tập trung thảo luận mang “tầm chiến lược”, chẳng hạn hướng đại biểu thảo luận chuyển đổi cơ cấu kinh tế công nghiệp-dịch vụ hay dịch vụ- công nghiệp là phù hợp, loại hình dịch vụ nào là chủ yếu, công nghiệp “sạch” tới mức độ nào để khỏi ô nhiễm môi trường, làm gì huy động mọi nguồn lực trong dân…
- Những vấn đề mang “tầm chiến lược” thế, dân khó hiểu thật, chỉ nội bộ biết với nhau thôi. Tôi có hỏi người dân, họ nói chỉ quan tâm những vấn đề rất cụ thể, thiết thân đến đời sống hàng ngày, chẳng hạn quận đề ra mục tiêu đến năm 2010 nâng cấp 30% con hẻm dưới 3m, nay kiểm điểm thấy không đạt là vì sao, ai chịu trách nhiệm, nhiệm kỳ 2010-2015 bảo đảm tỷ lệ này là bao nhiêu, phân công ai phụ trách, bao giờ khởi công, làm ở khu dân cư nào, dân phải đóng góp bao nhiêu, làm bao giờ xong… Tương tự như vậy, việc cung cấp nước sạch, xây dựng công viên văn hóa, làm trường học, tái định cư… nếu nêu như thế thì dân rất quan tâm, vì nó liên quan đến đời sống của họ.
- Nhưng đã tổng kết nhiệm kỳ thì cần phải khái quát, đúc kết các vấn đề thành bài học, kinh nghiệm thực tiễn. Khi đề ra nhiệm vụ nhiệm kỳ tới, báo cáo chính trị cũng chỉ nêu những vấn đề mang tính định hướng thôi. Còn cụ thể như thế, khó lắm! Anh nói.
TUẤN SƠN |