Đêm hợp hôn làng quê
Nhấp nháy những ngôi sao sáng hết mình đêm hợp hôn làng quê đêm đổ hồi những cơn gió trẻ bóng trăng bờ tre ken két ngõ chân nhang chiều khấn vái còn thơm
Rớt xuống mái nhà phát dục tiếng mèo hoang ngọn đèn vặn nhỏ bền vững thêm ổ khóa dòng sông ghi tên vào giấy khai sinh nghi lễ trầu cau nghi lễ muối gừng bầy đom đóm bay qua ao bèo chật chội hà hơi vào áo cưới tiếng hoa bầu bí vườn xanh
Mê mải đêm hợp hôn Nụ hôn có mùi cỏ ngọt.
NGÂN VỊNH 11-11-2006
Tâm sự đầu năm
Có những hàng xoan lá úa tàn, Đưa cành cục mịch giữa không gian. Cựa mình, bất chợt cành biến động; Đông đã qua và xuân lại sang.
Xuân đến, lòng xuân thật rộn ràng, Lộc xuân biêng biếc, tiếng nhạc vang. Từ trong tổ khúc hồn vũ trụ, Trái đất xoay vần, sử sang trang.
Từng ngày như nước trôi về biển. Biển hóa hồn mây, nước về nguồn. Cuộc đời cho - nhận thôi đừng tiếc, Trái đất chưa tròn, trái đất nghiêng.
Biêng biếc lộc xoan xanh tiếp xanh, Hàng hàng cánh lúa sóng dợn quanh. Đời người không phút giây dừng lại, Đất nước chưa giàu, vẫn tiến nhanh.
Vẫn chặt tay em ở cuối đời, Vẫn sát bên em cuối góc trời. Mùa xuân Tổ quốc còn hoa nở, Trái đất còn xoay, hạnh phúc cười.
NGUYỄN TẤN PHÁT 1-2007
Tim ơi
Người ta quên đã từ lâu Sao em mãi giữ những câu hẹn hò Người ta qua mấy chuyến đò Sao em chỉ một chuyến đò đinh ninh Người ta đùa cợt với tình Thiêng liêng em giữ bóng hình người ta Trọn đời ngân một bài ca Sao em nông nổi, thật thà, thơ ngây
VƯƠNG TRỌNG
Một ngày trong vắt nắng mai
Theo em về miền cỏ xuân Lối đi xưa ngập tràn nắng sớm Nước mắt con gái chưa chồng Giọt dài giọt vắn long lanh
Tôi nâng giọt nắng mai Mắt em cười đẫm lệ Con gái theo chồng xa xứ Đò chiều vãn khách - lênh đênh.
Tôi ngồi khóc thầm với cỏ Một lần tiễn dặn em đi Chợt nhớ nắng Sài Gòn trễ hẹn Em tôi cánh vạc chân trời...
Một ngày trong vắt nắng mai Mình tôi ngồi tưởng vọng Một cọng nắng xuân rơi xuống Tận miền nhớ cuối cùng
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO |