“Công tác chăm sóc sức khỏe nhân dân hiện còn bộc lộ nhiều khó khăn, hạn chế; việc đầu tư nâng cấp cơ sở vật chất, trang thiết bị cho các cơ sở y tế đã được quan tâm, nhưng nguồn vốn đầu tư còn dàn trải, mức đầu tư thấp...”. Đây là những nhận định được nhiều đại biểu (ĐB) về việc thực hiện chính sách pháp luật về công tác xã hội hóa chăm sóc sức khỏe nhân dân hôm qua, 21-5.
Tập trung đầu tư cơ sở vật chất, nguồn nhân lực
Đa số ĐB đồng tình với các báo cáo của Chính phủ, giám sát của QH rằng công tác này đã tác động tích cực đến nhận thức của các tầng lớp trong chăm sóc sức khỏe nhân dân. Tuy nhiên, các ĐB cũng chỉ rõ, công tác chăm sóc sức khỏe nhân dân hiện còn bộc lộ nhiều khó khăn, hạn chế.
Theo ĐB Phương Thị Thanh (Bắc Kạn), việc đầu tư nâng cấp cơ sở vật chất, trang thiết bị cho các cơ sở y tế đã được quan tâm, nhưng nguồn vốn đầu tư còn dàn trải, mức đầu tư thấp. Bên cạnh đó, trong Luật Ngân sách hiện hành và nguyên tắc phân bổ ngân sách hàng năm chưa có quy định cụ thể về tỷ trọng phân bổ ngân sách cho ngành y tế.
ĐB Hoàng Thị Bình (Cao Bằng) nêu thực tế, địa phương một năm thu ngân sách chưa đến 300 tỷ đồng, chi ngân sách trên 1.000 tỷ đồng nên cơ sở vật chất còn thiếu thốn, trạm xá chật hẹp, trang thiết bị lạc hậu, cán bộ vừa thiếu vừa yếu.Nếu so sánh với các nước trong khu vực thì Việt Nam có mức đầu tư thấp nhất cho y tế, kém cả Lào, Campuchia. Theo công bố của Tổ chức Y tế thế giới năm 2004, Việt Nam xếp thứ 183/194 nước vùng, lãnh thổ về sự công bằng trong chăm sóc sức khỏe cho nhân dân. Người dân tự chi trả đến 73% chi phí của chăm sóc sức khỏe, Nhà nước chỉ chi 27%. Trong khi đó tỷ lệ tổ chức này khuyến cáo chỉ nên dưới 50%.
Chính vì vậy, nhiều ĐB đề nghị, Nhà nước cần quy định mức thuế hợp lý và ổn định đối với cơ sở y tế công lập cũng như cơ sở y tế tư nhân. Đặc biệt, Nhà nước cần có chính sách ưu đãi hơn nữa về đất đai, thuế, tín dụng, khuyến khích các thành phần kinh tế đầu tư phát triển cơ sở y tế tư nhân. Nhà nước cần quan tâm tuyển chọn, đào tạo nâng cao trình độ năng lực; có cơ chế đãi ngộ cho đội ngũ cán bộ y tế cơ sở nhất là vùng sâu, vùng xa, vùng đặc biệt khó khăn.
Không nên mở rộng đối tượng cán bộ, công chức cấp xã
“Tình trạng nhũng nhiễu, cửa quyền, thiếu trách nhiệm ở một bộ phận cán bộ, công chức, nhất là ở các cơ quan trực tiếp giải quyết công việc của nhân dân và doanh nghiệp chậm được khắc phục” là một trong những lý do khiến Ủy ban Pháp luật của QH tán thành về sự cần thiết phải sớm ban hành Luật Cán bộ, công chức. Báo cáo thẩm tra dự án Luật Công vụ của Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của QH Nguyễn Văn Thuận trình bày tại hội trường cũng nhấn mạnh: Tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí trong một bộ phận cán bộ, công chức diễn ra nghiêm trọng; chế độ tiền lương chưa phản ánh đúng giá trị sức lao động và chưa đáp ứng được nhu cầu đời sống của cán bộ, công chức; các quy định về tuyển dụng, đào tạo, bồi dưỡng và đánh giá cán bộ, công chức còn nhiều bất cập; chưa có chính sách phù hợp để thu hút nguồn nhân lực có trình độ cao phục vụ cho nền công vụ; xu hướng công chức hóa cán bộ cơ sở và hành chính hóa các công việc của các tổ chức đoàn thể ở các cấp và tổ chức tự quản ở thôn, làng, ấp, bản, cụm dân cư, tổ dân phố ngày càng thể hiện rõ ở nhiều địa phương...
Về vấn đề cán bộ, công chức cấp xã đang còn gây nhiều tranh luận, Ủy ban Pháp luật cho rằng, không nên mở rộng các đối tượng này, vì trong thực tế đã và đang phát sinh những vấn đề phức tạp, không đơn giản trong việc quản lý, sử dụng, nhất là đối với những cán bộ, công chức do bầu cử, bổ nhiệm theo nhiệm kỳ. Hơn nữa, thực tiễn cho thấy có những cán bộ, công chức đã nghỉ hưu nhưng lại trở thành cán bộ, công chức sau khi được bầu cử, bổ nhiệm ở xã, phường, thị trấn.
|
Theo Bộ trưởng Bộ Nội vụ Trần Văn Tuấn, tính đến năm 2006, tổng số biên chế cán bộ, công chức của cả nước là 1.971.172 người, trong đó cán bộ, công chức từ cấp huyện trở lên là 1.778.734; cán bộ, công chức cấp xã là 192.438. |
HÀ MY – VIỆT LAN |