Xóm hiếm muộn

SGGP
Con hẻm nằm trên đường Cống Quỳnh sau lưng Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ (quận 1, TPHCM) lâu nay được người dân đặt cho cái tên là “xóm hiếm muộn”. Nơi đây là xóm trọ của hàng trăm cặp vợ chồng hiếm muộn từ mọi nơi về đây lưu trú trong suốt thời gian chữa trị hiếm muộn tại Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ. 

 Xóm trọ nhỏ của những người đồng cảnh ngộ

Xóm trọ nhỏ của những người đồng cảnh ngộ

Khao khát có con

Những người ở xóm trọ này đã phải chạy vạy nhiều nơi để có thể có một đứa con. Uống thuốc đông y, đi chùa cầu tự, hay điều trị hiếm muộn tại bệnh viện ở địa phương không kết quả, họ tìm đến Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ để được khám, xét nghiệm và điều trị hiếm muộn, kiên trì chờ đợi được có con. Những người khá giả thì thuê khách sạn hoặc mướn nhà để ở trong thời gian ở lại thành phố, còn những người tìm đến xóm trọ này đều có hoàn cảnh nghèo khó, đành chấp nhận cảnh sống tạm bợ, kham khổ, để đỡ tốn kém nhiều chi phí lưu trú.

Trên con đường gian khó, có không ít người phải bỏ cuộc bởi chi phí cho hành trình “cầu tự” mất rất nhiều thời gian và đắt đỏ. Nhiều gia đình phải bán đất, bán nhà, bán hết tài sản để có thể tiếp tục nuôi hy vọng. Nhiều cặp vợ chồng vào TPHCM điều trị hiếm muộn, ở đây một thời gian vẫn chưa có tin vui nên chồng phải về để tiếp tục lo kiếm tiền, vợ ở lại xóm trọ một mình dè sẻn chi tiêu, khắc khoải chờ ngày điều trị thành công.

Kết hôn năm 22 tuổi, vợ chồng chị Nguyễn Thị Liễu (ở tỉnh Bình Định) nuôi hy vọng sẽ sớm có con cho vui cửa vui nhà. Thế nhưng sau 2 năm chung sống không thụ thai, hai vợ chồng lo lắng chạy chữa khắp trong Nam ngoài Bắc. Nghe ai mách phương thuốc gì chị cũng tìm uống thử, nhưng không thành công. Đến bệnh viện khám bệnh, mới hay nguyên nhân là do phía người chồng. Nghĩ ngợi, cân nhắc nhiều, rồi hai vợ chồng cũng cố gắng tích góp tiền, gác hết mọi việc, vào  TPHCM, tìm đến xóm trọ này lưu trú một thời gian để thụ tinh nhân tạo tại Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ.

Chị Liễu chia sẻ: “Từ lúc tôi về ở đây, đã qua 3 lần thụ tinh nhân tạo nhưng vẫn chưa thụ thai. Gia đình tôi chỉ làm nghề nông, có một rẫy cao su nhưng kinh tế cũng eo hẹp. Chồng tôi đã phải đi làm đủ thứ nghề để kiếm tiền lo cho việc có con, có lúc tiền nong trong nhà cạn sạch. Chúng tôi vẫn nghĩ, nếu như có làm ra được bao nhiêu tiền mà không có một đứa con thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa hết”.

Bà Khảm (62 tuổi, ở huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An) cùng con dâu đang lưu trú tại xóm trọ này, kể: “Con trai tôi ở quê nhà, đi biển kiếm tiền nuôi cả gia đình. Tôi đưa con dâu vào TPHCM để chữa hiếm muộn tại Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ đã hơn một năm nay. Thực hiện thụ tinh trong ống nghiệm nhưng không suôn sẻ, đến bây giờ vẫn chưa có tin vui. Chi phí đã hơn 300 triệu đồng, gia đình phải đi vay mượn khắp nơi để mong sớm có một cháu bé”.

Tình người nơi xóm trọ

Ở xóm trọ này đang có cả trăm cặp vợ chồng lưu trú, họ đến từ khắp mọi miền nhưng cùng chung một cảnh ngộ, cùng chung một mối quan tâm. Hàng ngày ra vào gặp nhau, họ tâm sự, chắp vá những nỗi buồn để gieo niềm hy vọng, ai cũng mong ước sớm có tin vui để trở về với gia đình. Xóm trọ của những người tứ xứ, sống khắc khổ, có nỗi buồn hiếm muộn, nhưng lại thành vui, do những con người ấy dễ dàng cảm thông, chia sẻ, có món gì ngon đều mời mỗi nhà một ít.

Những cặp vợ chồng nào đã thụ thai thành công đều hân hoan tặng lại các đồ đạc mang theo cho những người có hoàn cảnh khó khăn, chân thành chúc cho những người còn ở lại sớm có tin vui.

Chị Hạnh (25 tuổi, quê ở Quảng Trị) tâm sự: “Thành phố này đất chật người đông, mà tình người nồng ấm. Lúc mới chân ướt chân ráo vào đây để thăm khám điều trị, tôi được người quen giới thiệu vào ở xóm trọ này. Ở giữa những người xa lạ mà chan chứa tình thân, mọi người ai cũng động viên nhau cùng vượt qua cảnh ngộ, ở đây tôi tìm thấy được sự đồng cảm, vơi đi nỗi cô đơn. Nhiều người rất tốt, tận tình tư vấn và hướng dẫn những món ăn an toàn, giúp quá trình chữa trị được hiệu quả”.

Có những cặp vợ chồng ở xóm hiếm muộn đã từng nếm trải đủ các cung bậc cảm xúc, hy vọng, thất vọng, rồi lại hy vọng…, vẫn đau đáu nỗi chờ đợi, khát khao được có con. Nhờ có tình người trong xóm trọ này mà họ còn trụ được nơi đất lạ để mong đợi ngày đón tin vui.

BÙI ANH TUẤN

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Trên cầu Bình Lợi cũ. Ảnh: HOÀNG HÙNG

Hãy bảo tồn cầu sắt Bình Lợi

Báo SGGP ngày 17-4 có đăng bài Nên chuyển đổi công năng cầu sắt Bình Lợi, đề cập việc cầu sắt Bình Lợi là chiếc cầu đầu tiên vượt sông Sài Gòn (nối quận Bình Thạnh với quận Thủ Đức, TPHCM), đã tồn tại hơn 117 năm, là chứng tích lịch sử của Sài Gòn - TPHCM, sẽ bị tháo dỡ sau khi xây xong cầu đường sắt Bình Lợi mới. Nhiều kiến trúc sư, chuyên gia về giao thông - đô thị và người dân đã nêu ý kiến về việc tháo dỡ hay bảo tồn cầu sắt Bình Lợi.

Bạn đọc viết

Điều tiết, hạn chế tác hại của rượu bia

Một trong những đề án mà TPHCM đang lập để thực hiện Nghị quyết 54/2017/QH14 của Quốc hội về thí điểm cơ chế chính sách đặc thù phát triển TPHCM là tăng thuế tiêu thụ đặc biệt đối với rượu bia. Đây là giải pháp cần thiết để điều tiết, hạn chế tác hại của rượu bia.

Cơ quan trả lời

Sinh viên thanh toán thẻ xe buýt chỉ 2.000 đồng/lượt

Báo SGGP số ra ngày 25-3 có bài “Thẻ thanh toán tự động cho xe buýt: Cần cải tiến”, trong đó có nêu thông tin nhiều sinh viên dù đã có thẻ xe buýt nhưng vẫn mua vé bằng tiền mặt do chỉ tốn 2.000 đồng/lượt, trong khi quẹt thẻ thì bị trừ 5.000 đồng/lượt. 

Từ thư bạn đọc

Sản xuất bột giặt gây ô nhiễm khu dân cư

Suốt nhiều năm nay, cư dân đường Số 2 (phường Linh Trung, quận Thủ Đức, TPHCM) và khu phố Bình Đường 2 (phường An Bình, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương) rất bức xúc vì Công ty cổ phần Bột giặt Lix (số 3 đường Số 2) xả khí thải ra môi trường, khiến khu dân cư nồng nặc mùi bột giặt. 

Ý kiến

Nâng cấp tiêu chuẩn an toàn thực phẩm

Qua vụ Nhật Bản thu hồi tương ớt Chin-su Việt Nam do trong sản phẩm có chứa chất bảo quản acid benzoic bị cấm dùng trong tương ớt ở Nhật Bản, người tiêu dùng Việt Nam mới vỡ lẽ lâu nay nhiều tiêu chuẩn về an toàn thực phẩm tại Việt Nam đang ở ngưỡng cho phép thấp hơn các nước trong khu vực và thế giới.