Ẩm thực

  • Bò Củ Chi

Bò thì nhiều nơi có nhưng giới sành ăn ở Sài Gòn kháo nhau: bò tơ Củ Chi ngon số dzách! Để thưởng thức món bò nổi tiếng này, mời bạn đến thị trấn Củ Chi, vào quán Mái Lá “chuyên trị” thịt bò lúc nào cũng đông nghịt khách.

Còn muốn tự chế biến, bạn hãy ra chợ Sáng và chợ Chiều (bán vào các buổi theo tên gọi, tại xã Tân Phú Trung-Củ Chi) để mua vài lạng thịt bò tơ, lúc nào cũng hâm hấp nóng.

Thịt bò thái mỏng, sau đó nhúng với giấm pha tỏi ớt, tiêu, đường, bột ngọt… rồi cuốn bánh tráng Phú Hòa Đông (Củ Chi) thì không thể chê vào đâu được. Tinh tế hơn, hãy chọn một ít cần nước non, ngắt thành đoạn vừa phải rồi xào sơ với thịt bò, mỡ tỏi. Món này ăn cặp các loại lá sung, đọt bình linh, lá quế vị, xoài non… thì rất “hao mồi”. Nước chấm ăn với bò tơ Củ Chi là nước mắm pha chua ngọt.

Thanh Hằng

  • Rượu tà vạt

Cây tà vạt (tên mà đồng bào dân tộc Cơ Tu gọi) người Kinh gọi là cây đoát, thân cây giống cây dừa, mọc tập trung thành từng cụm ở các triền núi thấp, gần khe, hố… nơi đất có độ ẩm cao. Rượu tà vạt là loại rượu “khai vị” không thể thiếu trong gia đình và các dịp lễ hội, Tết của đồng bào dân tộc Cơ Tu (sống tại TP Đà Nẵng). Loại rượu này lấy chất dịch thơm, ngọt… từ buồng trái của cây tà vạt, cho lên men, uống rất thơm ngon và bổ dưỡng.

Làm rượu tà vạt không dễ. Trước tiên, người ta vào rừng, tìm những cụm tà vạt sống ở gần khe, hố, chọn những cây to, mập mạp, phát dọn quanh gốc rồi làm thang bằng cây và dây rừng từ gốc lên đến các buồng trái.

Thường mỗi cây tà vạt cho bốn, năm buồng nhưng chỉ chọn một buồng có trái vừa, cỡ lớn hơn đầu ngón tay cái. Cứ 3 ngày một lần, người ta leo lên nơi gần buồng, dùng dùi cui - đẽo bằng cây rừng - đập nhẹ chung quanh cuống của buồng trái đã chọn.

Mỗi lần đập khoảng một vài giờ. Sau 4 hoặc 5 lần đập, cắt ngang cuống buồng trái. Sau đó dùng cọng cây môn nước giã dập và bịt ngay đầu mới cắt, bên ngoài bọc bằng lá rừng và buộc lại. Động tác này gọi là “nhử nước”.

Khi thấy nơi mặt vết cắt, nước nhỏ giọt nhanh, đều thì gạt bỏ lớp “chất nhử” và treo một cái can 10 lít để hứng. Có thể dùng ống nhựa, lồ ô, giang… để dẫn nước vào can. Chất nước này, lúc vừa chảy ra thì hơi trong, thơm và ngọt.

Để dung dịch này lên men, dùng vỏ cây chuồn dần cho mềm rồi cho vào can rượu theo liều lượng thích hợp. Muốn rượu có nồng độ cao hơn, vị đắng thì cho vỏ chuồn nhiều và ngược lại. Khi rượu đã xúc tác tốt với men thì dung dịch chuyển sang màu trắng đục.

Cây tà vạt cho rượu rất lâu, có thể đến hai, ba tháng mới hết, trung bình mỗi cây tà vạt cho trên dưới 300 lít rượu. Tà vạt ra hoa, có trái hầu như quanh năm nên rượu tà vạt có thể “ sản xuất” quanh năm.

Rượu tà vạt thơm ngon, đậm đà nên được người Cơ Tu ưa chuộng, đặc biệt, phụ nữ Cơ Tu uống loại rượu này có làn da mịn màng, tươi sáng.

Lê Quốc Kỳ

  • Bánh kẹp dừa

Làm bánh kẹp dừa.
Ảnh: KHÁNH KHÔI

Nguyên liệu để làm bánh kẹp dừa gồm hai phần chính: bột và nhân. Bột đổ tráng bánh gồm bột gạo pha với bột mì, một ít bột năng và đường cát loại vàng, sau đó đánh đều với ít nước, thêm bột nghệ để tạo màu và vani cho thơm. Phần bột phải làm trước khi nướng bánh ít nhất một giờ đồng hồ để bột “dậy”, cho bánh nở đều. Phần nhân làm từ loại dừa vừa già tới, bào sợi, sên với đường cát trắng cho đến khi sợi dừa dẻo lại.

Bắc khuôn đúc lên bếp lửa cho nóng, thoa bơ trong lòng khuôn, sau đó đổ bột vào và nghiêng đều cho bột lăn đều trong khuôn, một ít dính lên thành khuôn tạo mí bánh kẹp sau này. Khi bánh chín, bốc mùi thơm ngậy, dùng nĩa nạy bánh ra, rồi bỏ nhân dừa lên mặt bánh.

Tiếp tục nướng cái bánh thứ hai, vớt ra, úp lên chiếc bánh đã chứa nhân dừa là có được cái bánh kẹp dừa khá ngon. Khi ăn, dùng dao cắt thành từng miếng để ló phần nhân dừa trắng nõn bên trong thật hấp dẫn. Bánh kẹp ăn nóng mới ngon.

Khánh Khôi

Các tin, bài viết khác