Có lắng nghe mới biết dân cần gì

SGGP
18 tuổi, trong một lần do thám cơ sở địch, ông Nguyễn Vinh (ngụ quận Gò Vấp, TPHCM) bị trúng đạn và mất một chân. Ở cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời, chàng trai ấy trở thành thương binh.

Với một chân còn lại, ông Vinh quyết tâm vẫn sẽ cống hiến cuộc đời mình cho cách mạng. Bằng ý chí vươn lên, học tập Bác Hồ vì nước, vì dân, người thương binh Nguyễn Vinh đã có những đóng góp thiết thực theo sức của mình cho cách mạng và xã hội dù nay đã 90 tuổi đời. 

Có lắng nghe mới biết dân cần gì ảnh 1 Niềm vui của ông Vinh khi xem lại những bức ảnh chụp cùng đồng đội ngày xưa
Vừa vinh dự nhận huy hiệu 70 năm tuổi Đảng, ông Nguyễn Vinh bồi hồi nhớ lại ngày mình giơ nắm tay thề trước lá cờ Tổ quốc, năm ấy ông tròn 20 tuổi. Ông Vinh vẫn nhớ như in lúc bước chân khập khiễng của mình tiến về phía trước để tuyên thệ: “Hồi hộp và hạnh phúc lắm. Đêm trước đó tôi không ngủ được, vết thương ở chân tôi trở chứng gây đau dữ dội. Vậy mà khi làm lễ tôi lại không thấy đau đớn gì. Đó là thời khắc cuộc đời tôi bước sang một trang mới”. Ông Vinh vẫn nhớ mình đã thề trước cờ Tổ quốc sẽ trung thành với Đảng và chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Và ông đã thực hiện lời thề ấy trong suốt cuộc đời mình. 

90 tuổi đời, tuy mắt đã kém nhưng ông Nguyễn Vinh vẫn còn rất minh mẫn. Ông nhớ khi còn ngồi trên ghế nhà trưaờng, nhìn thấy cảnh người dân bị áp bức, bị bóc lột, ông căm hờn lắm. Rồi lần đó, khi vừa mở cửa nhà, ông gặp một cụ già đang run lên vì đói và rét. “Ông cụ với đôi tay gầy yếu cầm lấy bát cơm tôi tặng mà nước mắt trào ra. Đó là giây phút lòng tôi thêm quyết tâm phải cống hiến sức trẻ cho quê hương”, ông Vinh nhớ lại thời điểm mình bắt đầu tham gia cách mạng.

Đưa tay sờ vào cái chân giả, ông bảo bản thân còn giữ cái mạng đã là may mắn. Chỉ vài tháng tham gia chiến đấu, ông bị thương và mất đi chân phải. Dù đã hơn 70 năm nhưng ông Vinh không thể quên những người bạn cùng chiến đấu. Đó là đồng chí có giọng hát rất hay đã hy sinh trên tay ông trong lần đi trinh sát. Đó là người anh chơi đàn ghi ta rất giỏi nhưng lại bị mìn cắt đứt bàn tay… Trong thời gian điều trị vết thương, ông Vinh nhớ đến những đồng đội đã mãi ra đi, nhớ đến sự khổ cực của nhân dân khi phải sống dưới ách đô hộ. Với những suy nghĩ tích cực, ông quyết còn sức ông sẽ còn cống hiến. Vậy là, dù vết thương chưa lành hẳn, ông Vinh bắt đầu chống nạng để mỗi buổi sáng lại lên lớp dạy đồng đội đang điều trị thương học chữ, trưa thì chống nạn đi vào bản dạy trẻ con đọc bài ê a, tối lại lên lớp dạy xóa mù chữ cho người lớn trong bản. Nhờ kiến thức có được khi ngồi ghế nhà trường, với từng lớp học ông Vinh sáng tạo ra cách dạy rất riêng cho phù hợp từng lứa tuổi và sức khỏe. Nhờ sự tận tụy của ông Vinh và quyết tâm của mọi người nên sau 3 tháng, nhiều đồng đội của ông từ mù chữ đã có thể viết thư về cho gia đình. 

Nhắc đến cách mạng và Bác Hồ, mắt ông Vinh sáng ngời: “Tôi tự hào vì được trở thành người bộ đội, được cầm súng chiến đấu. Nhờ có Bác, có cách mạng tôi đã được học tập và trở thành một dược sĩ, để tiếp tục được cống hiến sức mình cho xã hội’’.

Là người năng động nên khi đến tuổi nghỉ hưu, ông Vinh lại tiếp tục tham gia các hoạt động tại khu phố nơi mình sinh sống. Người dân nghèo cư ngụ tại phường 3, quận Gò Vấp khi ấy rất quen thuộc với hình ảnh “chú Tư bí thư” (tên thân mật người dân gọi ông Nguyễn Vinh) lọc cọc đạp chiếc xe cũ đến từng con hẻm, nhà dân để thăm hỏi tình hình cuộc sống, chuyện học hành của con cái. Ông không chỉ nghe, mà khi đã tận tường hoàn cảnh của dân, ông lại có đề xuất lên phường để có những chính sách hỗ trợ phù hợp. Nhờ sự nhiệt tâm, trách nhiệm của ông mà nhiều gia đình khó khăn đã được vay vốn làm ăn và thoát nghèo.

“Bác Hồ luôn rất điềm đạm, thân ái, dù là phê bình sâu sắc, Bác cũng rất nhẹ nhàng. Tôi nhớ lần Bác đến thăm Nhà máy cơ khí Gia Lâm, khi thấy biển tên nhà máy ghi không có dấu, Bác gọi anh giám đốc đến gần bên và đọc “Nhà máy có khỉ Già Lắm”. Bác phê bình đấy, nhưng lại rất tế nhị và vui vẻ, nên người mắc lỗi sẽ biết mình phải làm gì để sửa sai”, ông Vinh chia sẻ. 

Học tập Bác Hồ, cả đời ông Vinh luôn nghĩ đến lợi ích của dân. “Người đảng viên phải luôn quan tâm đến quần chúng, gần gũi, lắng nghe dân một cách thật tâm thì sẽ hiểu dân cần gì và có hướng giải quyết một cách thấu tình đạt lý”, ông Vinh bày tỏ.

HỒNG HẢI

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Vẹn nguyên giá trị bài học về “trồng cây” - “trồng người”

Kỷ niệm 50 năm thực hiện Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, 60 năm Bác Hồ phát động tết trồng cây, ngày 26-11, tại Hà Nội, Khu di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch đã tổ chức hội thảo khoa học “60 năm Chủ tịch Hồ Chí Minh phát động tết trồng cây (1959 - 2019)”.

Xây dựng Đảng

Góp sức xây dựng thành phố sáng tạo

Khi đứng vào hàng ngũ của Đảng, họ mang theo mình những hoài bão, lý tưởng tốt đẹp để làm nên những việc có ích cho cộng đồng, xã hội. Dù mỗi người có cách làm, cách thể hiện khác nhau, phụ thuộc vào từng vị trí công việc, ngành nghề nhưng tựu trung, những điều ấy đã và đang góp phần lan tỏa tinh thần vì một thành phố sáng tạo.

Việt Nam và Thế giới

Cộng đồng người Việt vui tết cổ truyền

Hòa chung niềm vui mừng Xuân Canh Tý 2020, cộng đồng người Việt Nam khắp nơi trên thế giới đã bắt đầu tổ chức các buổi đoàn viên nơi xứ người mừng xuân ấm áp và yêu thương.

Vững lòng biển đảo

Hoàn thành chuyến quà Tết Canh Tý đến với quân dân Trường Sa

Sau gần 20 ngày vượt qua sóng to gió lớn để chuyển quà Tết Canh Tý 2020 đến với quân dân Trường Sa, sáng 8-1, đoàn công tác Lữ đoàn 146, Bộ Tư lệnh Vùng 4 Hải quân đã trở về lại Quân cảng Cam Ranh (Khánh Hòa), hoàn thành tốt đẹp chuyến đi cuối năm cùng với hơn 130 phóng viên tham gia tác nghiệp.

Nhân sự

Cải cách hành chính

Tiền lương phải thực sự là nguồn thu nhập chính

Nghị quyết số 27-NQ/TƯ về cải cách chính sách tiền lương đối với cán bộ, công chức, viên chức, lực lượng vũ trang (CNVC-VT) và người lao động trong doanh nghiệp (DN), đã đề ra mục tiêu từ năm 2021, áp dụng chế độ tiền lương mới thống nhất đối với CNVC-VT trong toàn bộ hệ thống chính trị; tiền lương phải thực sự là nguồn thu nhập chính của họ.