Cuộc "truyền lửa" đặc biệt

Cuộc thi “Đường lên đỉnh Olympia” năm 2005 đã khép lại với chiến thắng của cậu học trò nghèo Lê Vũ Hoàng ở miền quê cát trắng Quảng Bình. Mọi người nói nhiều về chiến thắng này cũng như hoàn cảnh gia đình, sự ham học hỏi, vượt qua mọi khó khăn của Hoàng nhưng ít ai biết đến một cuộc “truyền lửa” đặc biệt mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã dành cho Hoàng trong chiều (2-10-2005) sau khi Hoàng đăng quang.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp trò chuyện với Lê Vũ Hoàng. Ảnh: TRẦN BÌNH

Câu hỏi đầu tiên mà Đại tướng dành cho Hoàng: “Cháu thấy cuộc thi sáng nay thế nào?”. Hoàng trả lời: “Rất gay cấn ông ạ! Quá trình thi cháu đã chuẩn bị từ lâu rồi và qua các cuộc thi cháu thấy rằng, muốn chiến thắng thì phải có sự chuẩn bị tinh thần rất tốt, phải thật tự tin, bình tĩnh thì mới có thể chiến thắng được…”. Cuộc trò chuyện giữa vị Đại tướng 96 tuổi và cậu bé 17 tuổi bắt đầu như vậy. Và, tôi gọi đó là một cuộc “truyền lửa” đặc biệt giữa 2 người con thuộc 2 thế hệ của vùng đất cát trắng Quảng Bình vốn nổi tiếng nghèo khó…

Thật khó nói hết được cảm xúc khi thấy vị Đại tướng già, tóc bạc, da đồi mồi ôm hôn và trò chuyện, hỏi han, căn dặn Hoàng mọi điều.

Đại tướng hỏi Hoàng: “Cháu có mấy anh em?”. Hoàng đáp: “Dạ! Nhà cháu có 2 anh em, em của cháu đang học lớp 6 ạ!”. Đại tướng hỏi tiếp: “Ba cháu làm nghề gì?”. Hoàng: “Ba cháu làm bảo vệ cơ quan huyện ủy Bố Trạch ạ!”… Và Đại tướng đã rất đăm chiêu trước chuyện mẹ của Hoàng bị u não, đang phải nằm viện trong những ngày Hoàng đi thi. Sau một hồi nghe mọi người nói chuyện về gia đình Hoàng, Đại tướng hỏi thêm: “Ý định của cháu như thế nào?”, Hoàng trả lời: “Cháu định học để trở thành một kỹ sư điện tử, mai này có thể mang những kiến thức mới về xây dựng quê hương”. Đến đây, Đại tướng kéo Hoàng lại sát mình rồi nói: “Bây giờ cháu phải tiếp tục cố gắng vì mình còn trẻ. Nước Việt Nam ta, cả thế giới coi là anh hùng, vì như thế nào thì chúng ta đã biết và ai cũng thừa nhận.

Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ, Việt Nam là một nước anh hùng nhưng vẫn là một nước nghèo. Bây giờ, cháu làm thế nào để cùng bạn bè, nhân dân góp phần làm cho nước ta tiếp tục là một nước anh hùng nhưng sớm thành một nước giàu mạnh, công bằng xã hội, sánh vai với các nước trên thế giới. Cháu nhớ không?”. Hoàng trả lời với 2 tay vẫn nắm chặt bàn tay của Đại tướng: “Dạ! Cháu nhớ ạ!”…

Câu chuyện trong căn phòng lại càng ấm cúng hơn khi Đại tướng hỏi các thầy cô của Hoàng về giáo dục ở Quảng Bình, về danh thắng Phong Nha – Kẻ Bàng… Tiếp đó, Đại tướng nói với Hoàng: “Không có gì nhiều, bác tặng cháu mấy cuốn sách. Thường thì một cuốn, nhưng cháu thì có đặc biệt hơn nên bác tặng 2 cuốn. Một cuốn về Điện Biên Phủ và một cuốn về giải phóng Sài Gòn”.

Nói rồi Đại tướng nhờ phu nhân và con gái lấy sách và bút để ký tặng Hoàng. Viết xong, Đại tướng đọc to những dòng mình đã viết vào sách để mọi người cùng nghe: “Chúc mừng cháu Lê Vũ Hoàng, chúc cháu luôn làm theo lời của Bác Hồ, trau dồi đạo đức, phát triển tài năng, tiếp tục tiến lên, tất cả vì tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa”.

Tay trái Đại tướng vẫn đỡ 2 cuốn sách, tay phải chìa ra: “Nhớ và đồng ý với bác thì bắt tay nào! Coi như là giao kèo thực hiện nhé!”… Đại tướng cười to vui vẻ, còn Hoàng vụng về, một tay đỡ sách, một tay đưa ra, nắm chặt tay Đại tướng trong tiếng vỗ tay tán thưởng của mọi người trong căn phòng…

Băng ghi âm của tôi ghi được toàn bộ cuộc nói chuyện từ đầu đến lúc đó là 43 phút 55 giây…

TRẦN LƯU

Các tin, bài viết khác