Mẹ về trong đêm...

Nhà tôi thuở ấy nằm cạnh con sông ở một làng quê nghèo khó. Cuộc sống gia đình quanh năm suốt tháng làm đồng áng rồi tranh thủ làm thêm được việc nào hay việc nấy.

Ba tôi mất sớm khi chúng tôi còn nhỏ, mẹ cam chịu cảnh góa chồng một mình nuôi chúng tôi ăn học, dù cuộc sống nhiều khó khăn vất vả. Trong hoài niệm về tuổi thơ, điều ghi dấu đậm nhất trong tôi chính là hình bóng của mẹ trở về trong màn đêm tịch mịch…

Ban ngày, mẹ tranh thủ làm việc ngoài đồng, không lúc nào ngơi chân ngơi tay, hết cấy cày rồi trồng khoai, trồng bắp, đôi lúc trồng dưa và đậu phộng nữa… Nhìn mẹ dầm sương dãi nắng, người làng tôi ai cũng khâm phục. Mẹ chẳng ta thán một lời về nỗi cực khổ vì lũ con nheo nhóc, cứ thế dầu dãi làm lụng kiếm cái ăn, cái mặc nuôi chúng tôi khôn lớn.

Khi màn đêm dần buông cũng là lúc mẹ gác lại tất cả mọi việc ở căn nhà chật hẹp và chèo ghe ra sông đánh tôm, đánh cá để sáng hôm sau có cái mang ra chợ bán lấy tiền mua gạo và thức ăn về nhà. Mẹ chẳng quản trời mưa hay nắng. Chỉ khi nào trời trở mình lộng gió và mưa dữ dội lắm không đi ghe được mẹ mới chịu nằm nghỉ ở nhà mà giấc ngủ cũng chẳng yên!

Nhiều lúc nghĩ thương mẹ, muốn giúp mẹ nhiều lắm nhưng mẹ không cho làm. Mẹ bảo “Cả đời mẹ cực khổ đã đành, giờ mẹ không để các con cũng trở nên lam lũ như thế”. Tôi đành mím chặt môi lại không để cho nước mắt mình rơi trước mặt mẹ ngay lúc đó…

Tôi nhớ quay quắt những đêm giật mình tỉnh giấc bởi những cơn mưa bất chợt ùa đến. Nhìn ra sân, ghe của mẹ vẫn chưa về. Lòng tôi thắt lại khi nghĩ về công việc của mẹ lúc này. Tôi không chỉ lo lắng mà còn cảm thấy sợ hãi nữa, bởi tôi sợ có chuyện gì không may xảy ra với mẹ và lỡ mẹ có chuyện gì thì chúng tôi cũng không biết phải sống ra sao nữa…

Càng nghĩ, tâm trạng tôi càng bất an. Tôi chợt khóc, nước mắt chảy dài qua má, xuống miệng nghe mặn chát. Có lúc vì sợ hãi quá mà tôi chỉ biết ngồi im, ôm chặt lấy bậu cửa trước sân rồi gọi những tiếng mẹ khe khẽ lẫn trong những tiếng nấc liên hồi. Rồi chỉ khi thấy bóng người đen ngòm, ướt sũng kéo chiếc ghe nặng nhọc trở về lòng tôi mới nhẹ vơi phần nào. Thâm tâm tôi thầm nhủ “Vậy là mẹ đã trở về an toàn…”.

Mẹ về. Tắm rửa, làm xong mọi việc rồi mới nghỉ ngơi. Giấc ngủ hai, ba tiếng với mẹ là không đủ nhưng sáng nào cũng vậy, khi chúng tôi tỉnh giấc cũng đều thấy mẹ dậy và đi chợ từ lúc nào, mùi tanh nồng của những giỏ tép, mớ tôm vẫn còn phảng phất đâu đó…

Giờ chúng tôi đã lớn. Mỗi đứa một nơi. Đứa vô TPHCM học, đứa ra Hà Nội làm, có vợ có chồng, bỏ mẹ lại chốn quê nghèo một mình thui thủi… Dù đã nhiều lần mời mẹ lên Hà Nội sống cùng con, cùng cháu cho vui cửa vui nhà mà mẹ không chịu. Mẹ nói, chừng nào mẹ già yếu, không nuôi nổi bản thân mình nữa mẹ sẽ để chúng tôi nuôi mẹ an dưỡng tuổi già. Còn hiện tại, mẹ muốn mình được sống những ngày tháng tự do và thật sự thoải mái…

SONG NINH(Gò Vấp, TPHCM)
(SGGP thứ bảy)

Các tin, bài viết khác