Tây Bắc - cần cơ chế đặc thù để phát triển

Như SGGP đã đưa tin, sau 2 ngày làm việc tại Yên Bái, chiều 28-12, Hội nghị tổng kết công tác năm 2004 và phương hướng nhiệm vụ năm 2005 của Ban Chỉ đạo Tây Bắc (thuộc Ban Chấp hành Trung ương Đảng) đã bế mạc. Bên lề hội nghị, phóng viên SGGP đã ghi lại ý kiến của một số lãnh đạo các địa phương thuộc vùng Tây Bắc về những vấn đề bức xúc cần giải quyết nhằm phát triển kinh tế - xã hội vùng này một cách bền vững.

Thào Xuân Sùng,
Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Sơn La
Muốn phát triển Tây Bắc phải phát triển rừng

Đồng chí Trương Tấn Sang phát biểu tổng kết hội nghị. Ảnh: TRẦN LƯU

Tôi cho rằng không thể tách rời việc phát triển vùng Tây Bắc khỏi vấn đề bảo vệ và phát triển hệ thống rừng, kể cả rừng phòng hộ lẫn rừng nguyên liệu kinh doanh. Mặc dù thời gian qua việc phát triển rừng ở Sơn La cũng như khu vực Tây Bắc đã có nhiều chuyển biến tích cực, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ. 70% người dân của vùng Tây Bắc này là đồng bào dân tộc thiểu số và cuộc sống của họ luôn gắn với rừng.

Nếu rừng mất hết, họ sẽ sinh sống như thế nào? Không chỉ sinh lợi, đem lại các nguồn thu nhập kinh tế cho đồng bào, phát triển rừng sẽ cân bằng môi trường sinh thái, đảm bảo được các mục tiêu phát triển bền vững.

Hiện nay môi trường sinh thái của lưu vực sông Đà đang rất đáng lo ngại. Do thiếu rừng phòng hộ, đất đồi núi bị xói lở nhiều, việc bồi lắng giữa lòng sông Đà, ngay trước vùng hồ thủy điện Hòa Bình và vùng chuẩn bị xây dựng thủy điện Sơn La, đã diễn ra. Đề nghị Chính phủ giao cho các cơ quan chức năng sớm nghiên cứu, ban hành, xây dựng các dự án, thậm chí là một chiến lược trồng rừng lâu dài cho vùng Tây Bắc, đặc biệt là ở lưu vực của thủy điện Hòa Bình và Sơn La.

Nguyễn Thanh Tùng,
Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy tỉnh Điện Biên
Phải ưu tiên phát triển giao thông ở vùng Tây Bắc


Do địa hình bị chia cắt nhiều nên đường bộ ở vùng Tây Bắc gần như là tuyến giao thông duy nhất. Vì vậy, nó có vai trò quyết định trong việc phát triển kinh tế – xã hội của toàn vùng. Có phát triển đường bộ thì việc thông thương, trao đổi hàng hóa giữa các vùng nội địa và hướng tới Trung Quốc, Lào mới thuận tiện. Ngoài ra, giao thông có thuận lợi thì mới kêu gọi đầu tư được. Hiện nay, toàn vùng Tây Bắc còn 35 xã chưa có đường ô tô vào tới trung tâm. Với những tỉnh mới tách ra như Điện Biên, Lai Châu phát triển giao thông lại càng cần thiết.

Việc phát triển giao thông vùng Tây Bắc không chỉ dừng lại ở việc cải tạo, nâng cấp các tuyến quốc lộ 2, 6, 70… mà còn phải phát triển hệ thống giao thông nông thôn, đưa đường đến từng thôn bản, tới các vùng biên giới. Điều đó, không chỉ là vì mục đích phát triển kinh tế – xã hội, mà còn nhằm đảm bảo an ninh, quốc phòng cho từng địa bàn và toàn khu vực.

Lê Ngọc Hậu,
Phó Bí thư Thường trực tỉnh Thanh Hóa
Ổn định cuộc sống cho dân mới phát triển được


Vùng Tây Bắc hiện nay đang diễn ra hiện tượng di dân tự do, đặc biệt là với đồng bào Mông vùng giáp ranh biên giới Lào. Không chỉ di dời trong các huyện, giữa các tỉnh, mà có trường hợp còn qua cả nước bạn. Có nhiều lý do dẫn đến hiện tượng đó, trong đó, có lý do kinh tế. Người dân di dời vì thiếu đất, thiếu nước để làm ăn, sinh sống. Hiện tượng này hiện chưa nhiều nhưng nó làm đời sống của người dân không ổn định.

Chính phủ cùng các bộ ngành cần có những chính sách hỗ trợ thiết thực hơn nữa cho từng địa phương để giúp chính quyền địa phương sớm ổn định xã hội. Với những vùng mà đồng bào đã đến định cư, chúng ta cần phải có các chính sách giúp bà con ổn định đời sống, không để họ tiếp tục di chuyển nữa. Đây là vấn đề hết sức quan trọng. Tại Thanh Hóa, chúng tôi đang tiến hành xây dựng mô hình “Đô thị miền núi” ở vùng Mường Lát. Tất nhiên, để thực hiện thành công mô hình này, chúng tôi rất cần có sự hỗ trợ kinh phí từ Chính phủ. 

TRẦN LƯU

Tổng kết hội nghị, đồng chí Trương Tấn Sang – Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Kinh tế Trung ương, Trưởng Ban Chỉ đạo Tây Bắc - đã đưa ra 8 giải pháp toàn diện và nhấn mạnh tới 4 giải pháp trước mắt để từng bước phát triển kinh tế – xã hội vùng Tây Bắc.
 
-Tiếp tục đầu tư để phát triển kết cấu hạ tầng cơ sở, trong đó ưu tiên phát triển giao thông đường bộ và thủy lợi vùng cao. Chú trọng việc phát triển giao thông nông thôn và trong năm 2005, phải đưa đường ô tô đến 35 xã còn lại trong vùng. Nghiên cứu, xây dựng những cơ chế đầu tư riêng, đặc thù, kể cả về giáo dục cho vùng Tây Bắc.

 -Nâng cao trình độ nguồn nhân lực, bao gồm cả dạy chữ và dạy nghề. Phải gắn liền việc đào tạo có địa chỉ, có định hướng với chất lượng đào tạo. Phối hợp với Bộ GD-ĐT để tăng thêm số lượng đại học cử tuyển trong vùng, phát triển mô hình đào tạo bán trú và bán trú dân nuôi.

 -Từng bước nâng cao hệ thống chính trị cơ sở, đặc biệt là trình độ của cán bộ xã và thôn bản. Trong vòng 2 – 3 năm nữa, phải xóa được tình trạng “mù chữ” của cán bộ ở vùng sâu, vùng xa trên địa bàn. Từ đó, nâng cao khả năng nhận thức, tăng thêm sức mạnh, uy tín cho hệ thống Đảng, chính quyền cơ sở.

 -Tập trung giải quyết các vấn đề bức xúc của xã hội trong vùng. Đó là: Nạn buôn bán, vận chuyển ma túy; Tình trạng truyền đạo trái phép; Bảo vệ môi trường và các nguồn lợi tự nhiên; Giải quyết triệt để hiện tượng di dân tự do;…  

 

Các tin, bài viết khác