Vợ nhà giàu

Vợ nhà giàu

Mọi người bảo tôi sao không bỏ quách người đàn bà lười nhác vô duyên đang sống cạnh tôi cho rồi. Cứ cày cục làm để cô ấy phá phách, ăn xài… Đó là một người vợ mà trước đây tôi chưa từng yêu thực lòng.

Cô ta hiện diện trong đời sống và về làm dâu cha mẹ tôi là do sắp xếp của hai người. Đúng hơn, tôi nhẹ dạ nghe lời cha mẹ mà ưng thuận Khiết. Nhưng giờ sao làm thế được, tôi đã dám làm thì tôi chấp nhận, trách ai được. Tôi đã từng nghĩ bỏ thì có khó gì, nhưng để thuận hòa mà sống được mới khó. Dù gì thì cả hai cũng được gọi là vợ chồng.

Vợ nhà giàu ảnh 1
Minh họa: Nguyễn Tài

Tôi học hành ngoài phố, cuộc sống trầy trật lo toan, thấy tụi bạn xây dựng gia đình bằng hai bàn tay trắng và một công việc xoàng xĩnh lương còm, rồi sinh đứa con ra, khổ ơi là khổ. Tôi nhủ rằng mình sẽ không thể làm thế được, thời đại một mái nhà tranh hai trái tim vàng đã qua từ lâu và trở nên phù phiếm. Người ta sống cần phải có tiền.

Tôi sẽ nghe lời cha mẹ “hy sinh đời mình để sau này con cái được sinh ra ở phố”, thế là chờ đợi cơ hội để ve vãn một cô gái phố có tiền mà nhan sắc khiêm tốn. Những cô đó mới đến lượt mình, tôi nhủ. Và tôi đã kiếm được người như thế. Khiết làm cùng công ty với tôi, nghe có người rỉ tai “nhà em đó giàu lắm”, tôi nghĩ rằng đối tượng của mình đây rồi.

Ban đầu tiếp xúc thấy cô ấy điệu đà kiểu trẻ con, nhìn kỹ cũng có chút gì đáng yêu. Thế là mời đi uống cà phê, hào phóng dẫn đến những quán khá sang trọng và địa điểm đẹp. Rất nhanh chóng cô ấy biết được tình cảm của tôi, cũng có chút kiêu căng gọi là. Nhưng tôi đã từng trải qua dăm ba mối tình lãng mạn và lương thiện, nên có cách để chinh phục loại con gái kiêu căng. Một lần về quê, tôi vui mừng khoe với mẹ rằng con đã chọn được người con gái như ý mẹ. Mẹ rất hài lòng.

Tôi về phố, xôn xao một tình yêu với Khiết. Yêu con gái nhà giàu không hề đơn giản, chi phí phát sinh khiến tôi méo mặt, khổ sở. Quà sinh nhật, quà Giáng sinh hay quà 8-3 không thể chỉ là bó hoa hay cuốn sổ hay cái gì rẻ mạt được. Phải là những thứ đắt tiền.  Nhiều lần đi chơi, đèo nàng trên chiếc xe máy ghẻ lở cũng thấy ngượng ngùng.

Bạn gái người ta thì mặt hoa da phấn, trắng như trứng chim cút bóc, còn bạn mình thì mặt mũi sần sùi, thân hình to quá cỡ, bước đi chẳng đỏng đảnh cũng không duyên dáng. Trong khi tôi thì đẹp trai. Nhắm mắt lại, nhớ lời mẹ “hy sinh để củng cố”, tôi vuốt mặt cho qua. Thế mà đời vẫn khó buông tha, vẫn gieo vào tôi những oái oăm, những dao động. Tôi tự hỏi mình ôm một cô vợ xinh mà nghèo và một cô vợ xấu nhưng giàu có thì khác nhau cái gì? Trước đây tôi yêu Duyên, con nhà nghèo nhưng duyên thật duyên, xinh thật xinh. Một lần nhìn thấy tôi đèo Duyên ở quê, tối về mẹ đã ngăn chặn ngay:

- Đừng lấy nó, nó không còn mẹ, bố nó thì chỉ rượu, nhà có cái gì đáng tiền đâu. Chỉ đèo thêm nợ thôi.

- Nhưng con yêu Duyên - Tôi nói.

- Mày còn đi học, mày phải làm việc ở phố, phải lấy vợ phố. Tao với bố mày khổ lắm rồi, bị chê bai quá nhiều rồi, mày phải làm khác đi, nghe chưa? - giọng mẹ khiêm khắc.

Rồi chẳng hiểu mẹ đã nói gì với Duyên mà cô nàng không gặp tôi nữa, tìm mãi mới thấy cô ở chân đê. Gió heo may xào xạc thổi, nước sông đục ngầu chảy. Duyên khụt khịt nói: “Anh phải học hành, phải lấy gái phố, quên em đi, nhà em nghèo…”. “Anh yêu em”, tôi nói. Nhưng giải thích thế nào Duyên cũng không nghe, cô khóc ướt cả góc trời đê xao xác gió. Tôi ôm mặt, và biết rằng mình đang dần mất đi một điều gì đó quý giá lắm.

Tôi ra phố học được vài tháng thì Duyên đã lấy chồng. Gặp tôi một lần về quê, Duyên bưng mặt chạy. Chỉ một năm sau về lại, đã thấy cô ôm con, ngơ ngác nhìn. Sự nhếch nhác đã bắt đầu khoác lên thân hình cô gái duyên dáng ngày nào.

Quá đau lòng, tôi hậm hực nghe theo lời cha mẹ, để sự việc muốn ra sao thì ra. Tôi là con người, không được quyết định việc hệ trọng nhất của đời mình, còn ý nghĩa gì…
Tôi qua thời sinh viên bằng nỗi niềm xao xác của một tình yêu không trọn vẹn và nhiều nước mắt. Cuối cùng là nghe theo lời mẹ cha, chọn công việc làm tàm tạm, rồi gặp Khiết ở công ty, kịch bản bắt đầu.

Tôi và Khiết cưới nhau trong sự trống trải của tôi và niềm vui vô bờ của cha mẹ. Bạn bè cũng đông nhưng quá tốn kém, cha mẹ đã phải vay lãi để tổ chức đám cưới cho tôi cả ở khách sạn phố, cả ở quê. Cưới nhau xong thì Khiết không đi làm nữa. Nàng là con gái thứ hai của ông bố giàu có, chị cả thì tu nghiệp nước ngoài và đã an phận bên Đức với người chồng ngoại quốc. Tôi được cha mẹ vợ chu cấp một căn nhà 45m2, không rộng lắm nhưng tàm tạm. Bố vợ bảo anh cứ chăm sóc vợ anh tốt là được rồi, khỏi phải cám ơn. Bố mẹ tôi ở quê nghe tin này cười hết ý, sung sướng vô cùng. Tôi cũng thở phào, kịch bản vẽ ra thành công mỹ mãn.

Ngày chuyển từ nhà trọ đến ngôi nhà bố mẹ vợ cho cũng là ngày sung sướng nhất, quả thực sướng hơn ngày tổ chức đám cưới tôi và Khiết. Cô vợ chạy lăng xăng lo sắp xếp đồ đạc. Quan trọng nhất với cô nàng có lẽ là tủ quần áo và giường ngủ. Lúc này, khi đã không phải đến cơ quan làm việc, thời gian nhàn rỗi cô ấy dành cho chỉnh sửa sắc đẹp và buôn chuyện với bạn bè.

Người ta sau khi xây dựng gia đình thì lo làm ăn, còn đây thì lo chơi. Tôi vẫn đùa vợ mình có khuôn mặt ăn tiền quá, cô nàng chẳng hiểu vì sao, ngơ ngác hỏi. Tôi bảo:

- Em cắt mí mắt mất triệu rưởi, nâng mũi gần ba triệu, xăm môi ba triệu, làm trắng da hai triệu… chẳng ăn tiền quá còn gì!

Nàng đấm tôi thùm thụp.

Khổ cho tôi nhất là nàng rất lười. Có chút gì đó duyên dáng trước kia ở công ty thì chẳng hiểu cơn gió ác nghiệt nào đã thổi bay đi mất. Giờ trước mặt tôi là người đàn bà vừa kệch cỡm vừa lười nhác. Đi đâu thì chớ, về đến nhà lại đối mặt với vợ khó chịu vô cùng. Nhiều khi cô nàng hồn nhiên đến nỗi mải xem phim Hàn mùi mẫn quên cả nấu cơm. Giục giặt giũ đống quần áo chất đầy nhà tắm thì nàng bảo đợi để em xem nốt phim đã.
 
Ra đường, thấy người ta đèo sau những người đàn bà nước da trắng ngần, duyên dáng nở nụ cười tươi như hoa phố, nồng nàn giống tình yêu đầu, họ ý nhị ôm eo nhau, dựa vào nhau, tóc bay bay và thì thào nói chuyện, thèm khát vô cùng.

Bạn bè cùng trang lứa yên bề gia thất, đứa nào phải thuê nhà sống cùng vợ thì vẫn vui vẻ hai trái tim vàng với tình yêu có thu nhập tàm tạm. Một vài tên mua được căn nhà nhỏ bình dị sống yêu thương nhau. Cái được nhất của chúng là tình yêu thương và những người vợ thường duyên dáng biết chăm lo vun đắp tình yêu. Còn tôi, tôi đã được gì ngoài ngôi nhà bố mẹ vợ cho. Tôi đã đánh đổi hạnh phúc, cả lòng tự trọng của mình. Một số kẻ ác miệng trêu rằng tôi vừa có vợ vừa có nhà, thật đớn đau quá. Cái cuộc đời chui gầm chạn! Tuy hai vợ chồng sống riêng, không phải bất tiện sống bên cạnh bố mẹ vợ, nhưng tôi bắt đầu cảm thấy nỗi nhục của kẻ tham lam.

Năm sau, vợ tôi ục ịch mang thai gần đủ chín tháng mười ngày. Đến ngày “vỡ chum”, tôi sung sướng vì mình sắp làm bố nhưng lại lo lắng quá chừng vì nàng khó đẻ. Cũng bởi nàng quá ít vận động nên thằng nhóc bên trong lười nhác đủng đỉnh không muốn chui ra, cứ ngọ nguậy hành hạ mẹ. Các bác sĩ phải vất vả lắm mới cứu được cả mẹ lẫn con.

Có con rồi mà vợ tôi vẫn không bỏ được cái thói đủng đỉnh bất cần. Người phụ nữ lười nhác thì chắc chắn không khéo chăm con. Thấy vợ nuôi con quá vụng về, tôi chịu không nổi phải về quê đưa mẹ lên để chăm sóc con dâu và cháu nội.

Mọi chuyện đến quá bất ngờ. Đến cả cái chuyện vợ chồng tôi vĩnh viễn mất đi ngôi nhà này cũng quá bất ngờ. Bố vợ tôi không trong sạch đến mức có thể tích đức được cho con cháu. Ngài bị cấp trên “sờ gáy” và những việc làm khuất tất đã bị phanh phui. Trong giây lát, con mãnh thú trên quan trường bị nhào xuống đất, biến thành tội phạm yếu hèn. Gia tài bị tịch thu toàn bộ. Cả ngôi nhà mà bố mẹ vợ cho vợ chồng tôi cũng bị tịch thu. Ngày nhận nhà vui sướng bao nhiêu thì giờ buồn bã bấy nhiêu.

Mẹ tôi về quê để vay tiền chu cấp cho tôi, còn tôi phải lặn lội các ngõ ngách tìm một căn nhà 17m2 có gác xép để thuê với giá 700.000 đồng/tháng. Bị mất nhà, vợ tôi buồn bã chẳng động chạm đến thứ gì, ngồi ôm con ngơ ngẩn khóc trong nhà trọ. Tôi nhìn vợ, ôm cả vợ cả con, nói: “Vợ chồng mình phải làm lại thôi. Rồi con lớn, hai đứa sẽ đi làm, rồi có tiền sẽ mua ngôi nhà khác, em nhé”. Nàng ưa ứa nước mắt, gật đầu. Không biết người đàn bà của tôi có đổi được tính nết để sát cánh cùng tôi tiếp tục bươn chải với cuộc sống không. Giờ không phải là lúc ân hận vì mình đã tham lam, cưới vợ không cần tình yêu mà vì cái khác. Giờ cần sự dũng cảm để làm lại từ đầu.

NGUYỄN VĂN HỌC
(SGGP thứ bảy)

Tin cùng chuyên mục