Mốt chơi hàng… mướn, năm bảy đường

Có thể nói, chưa bao giờ đi mướn đồ để “diện” lại dễ như bây giờ. Nhờ vậy mà rất nhiều cô cậu “quanh năm chân lấm tay bùn” không chỉ thuê xe, thuê ĐTDĐ để “dợt le” mà các “quý cô” còn thuê cả các món đồ trang sức, trang phục… để làm đẹp.

  • Nhận diện “hàng rỗng ruột”

Muốn chạy SH, ra Phạm Ngũ Lão (quận 1) mướn mà chạy!Ảnh: ĐỨC TRÍ

Thật bất ngờ khi gặp Nhân, vốn là một công nhân ở khu công nghiệp Tân Bình ngồi rung đùi theo nhạc, tay cầm điện thoại di động Nokia N93i quay video mọi người xung quanh. Chừng 20 phút sau, Nhân lại ngồi chễm chệ trên chiếc Dylan… phóng vút khỏi quán cà phê Sao (Phạm Ngọc Thạch, quận 1). Vì sao Nhân “thượng lưu” thế?!

Vài ngày sau, gặp lại Nhân trong khu nhà trọ công nhân. Chẳng thấy Dylan, điện thoại di động đời mới đâu… trong phòng chỉ có mấy bộ đồ công nhân bạc màu treo ở góc tường và chiếc xe đạp cà tàng. Nhân cười méo xẹo, giải thích: “... trả rồi, đồ mướn đấy mà!”. Nhân phân trần: “Mình là công nhân quanh năm suốt tháng, lâu lâu phải chơi cho biết mặt. Có vậy mới “dụ” được một vài em…”.

Cùng phòng trọ với Nhân là Dũng, cũng  thuộc dân chơi hàng... mướn, nói vẻ dân chơi: “Đã bước ra đường thì phải chơi  bằng bè, bằng bạn. Không có mấy thứ đó, thấy mình thiếu tự tin lắm…”. Và Dũng cũng “thật lòng”: “Người ta ăn xài một đêm cả trăm, cả ngàn đô còn mình chỉ cần... một, hai trăm ngàn đồng trong mấy tiếng đồng hồ”.

Châu, nhân viên một quán bar trên đường Lý Tự Trọng kể, những chàng trai, cô gái rất “thời thượng” vào bar này có không ít là dân chơi  hàng “rỗng ruột” và tất nhiên  quần áo, tư trang, xe gắn máy, đến điện thoại di động của họ đều là “hàng mượn”. Nhìn cách chi tiêu là biết ngay… Họ vào bar, chỉ uống từ 1 đến 2 chai là cùng và không bao giờ ngồi quá hai tiếng đồng hồ.

Bằng chứng, nhân viên này chỉ một nhóm gồm 5 người ngồi ở một góc khuất, chốc chốc lại lấy điện thoại di động ra nhá… và xem giờ. Mỗi người chỉ uống một chai bia, bia sắp hết nhưng không ai kêu thêm dù nhân viên phục vụ bar đề nghị lên bia đã ba lần. Chừng ba mươi phút sau thì họ đồng loạt... rút quân. Trong ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn đường, tất cả họ lên ba chiếc Dylan mới cáu nổ máy, phóng vút… Một nhân viên quán bar này cười, thốt lên: “Chơi thế cũng gọi là chơi…”. Theo thời giá, giá thuê một chiếc Dylan một giờ là 100.000đ, 50.000đ thuê điện thoại di động đời mới… Thế mới rõ...

Đáp ứng nhu cầu của dân chơi dạng này, ngày càng có nhiều cửa hàng cho thuê hàng hiệu đủ loại ở đường Âu Cơ; Bà Hạt (Tân Bình); Tân Định và trên đường Phạm Ngũ Lão (quận 1). Tại các tiệm này, tùy theo khả năng, dân chơi có thể thuê cả... xe hơi đời mới như BMW, Lexus. Giá thuê thì đủ hạng, từ 10.000đ đến cả triệu đồng. Giấy tờ thế chấp gồm đủ loại, như CMND, hộ khẩu, giấy chủ quyền nhà đất, giấy phép kinh doanh hay bất kỳ tư trang, đồ gia dụng có giá trị.

  • Giới nữ cũng chơi... hàng thuê

Chị  Thuận, kinh doanh vải ở quận 5, cho biết trước đây chị phải tốn rất nhiều tiền và công sức để săn lùng những bộ trang sức ưng ý, thế nhưng chỉ sử dụng vài lần rồi... cất vì đề-mốt. Còn hiện nay, từ khi có nhiều cô bạn mách nước, thay vì phải mua mỗi sợi dây cho vài bộ trang phục có giá tệ nhất cũng phải 50.000đ và cao nhất lên đến bạc triệu, thì nay chỉ tốn khoảng từ 8.000-10.000đ/lần thuê là đủ để “ăn nói” với bạn bè.

Còn chị Ngân, kế toán công ty tin học ở đường Tôn Thất Tùng (quận 1) tiết lộ, mỗi khi có dịp hẹn hò với bạn, chị lại ra shop L. (quận 3) chọn bộ trang sức bằng đá hay pha lê để “diện”, làm cho bạn bè luôn khen là sành điệu. Không chỉ vậy, khách hàng đến thuê đồ trang sức còn có không ít nữ công nhân ở các khu công nghiệp, khu chế xuất, góp tiền 2.000 - 5.000đ thuê bộ trang sức để “mỗi đứa xài một bữa cho vui”, Hồng, công nhân khu công nghiệp Tân Bình cho biết như vậy!

Theo chị Diễm, chủ shop P.A.B (quận 3), ngoài vàng thật, đồ trang sức còn có nhiều chất liệu khác như đá, pha lê, hột bẹt được “lên” nhiều mẫu với giá cả cho thuê khác nhau. Tính ra, đi thuê đồ trang sức thì “kinh tế” hơn so với mua. Giá thuê trang sức khoảng 10% so với giá trị món hàng, với thời gian sử dụng 3-5 ngày tùy theo thỏa thuận.

Còn với dịch vụ cho thuê trang phục thì hoạt động “bí mật”, nếu muốn thuê được hàng phải có sự giới thiệu  của người quen, phần lớn do tâm lý ngại cho người khác biết mình mặc đồ thuê. Trang phục cho thuê phần lớn là đồ cao cấp, có thiết kế rất “độc”. Trước đây chỉ có giới nghệ sĩ thuê, còn hiện nay khách thuê thuộc nhiều đối tượng. Giá thuê trang phục tùy theo tên tuổi của nhà thiết kế và chất liệu sản phẩm, trung bình khoảng 20%-30% giá trị bộ đồ/ lần thuê (150.000-300.000đ) với thời hạn 2 ngày.

Kim Thanh

Các tin, bài viết khác