Thạch thảo cuối mùa

Thạch thảo cuối mùa

Anh thợ hồ chính cảm thấy mình bất lực khi không thể cứu nổi những đóa hoa thạch thảo trong sân căn nhà mà nhóm thợ của anh đang xây sửa. Trước đó, chủ nhà khiến anh bất ngờ khi một mực thay đổi cấu trúc ngôi nhà. 
Chăm chút

Chăm chút

Trao đi yêu thương và cũng được yêu thương
Người ta háo hức ước ao khi bước vào một cuộc tình chân thật
Nhưng hạnh phúc mong manh, vui rồi sẽ buồn, có rồi cũng mất
Lời tỏ tình thật ngọt ngào, mà lời từ biệt quá đắng cay
Sự việc chưa kết thúc

Sự việc chưa kết thúc

Trưa nay, lúc tôi đang ăn cơm trong nhà, bỗng nghe thấy tiếng động mạnh bên ngoài. Đó là một vụ tai nạn. Nói đúng hơn, đó là vụ việc người điều khiển xe máy tông thẳng vào cảnh sát giao thông.
Về phía mùa xuân

Về phía mùa xuân

Em ạ mùa xuân về chưa nhỉ 
Mai có vàng trên từng lối đi quen 
Đào có thắm như má em ửng đỏ
Em có ngồi hong tóc đợi mùa sang
Nhà văn Niê Thanh Mai: Nếu không tự bứt phá, mình sẽ bị bỏ lại

Nhà văn Niê Thanh Mai: Nếu không tự bứt phá, mình sẽ bị bỏ lại

Nhà văn Niê Thanh Mai (người Êđê), hiện là Phó Chủ tịch Hội Văn học - Nghệ thuật (VHNT) các dân tộc thiểu số Việt Nam, Chủ tịch Hội VHNT tỉnh Đắk Lắk. Những năm 2000, Niê Thanh Mai là tác giả trẻ đầy hứa hẹn của Tây Nguyên khi liên tiếp giành được các giải thưởng văn học uy tín. 
Những khoảng trời khác

Những khoảng trời khác

Thi ngồi ở một góc vườn ôm mặt khóc, để cho bao nhiêu tủi hờn chất chứa vỡ ra, tan biến vào màn đêm đen đặc. 
Tôi có ba căn nhà

Tôi có ba căn nhà

Một căn trong ký ức
Tường đất trộn rơm, mái lợp bằng lá cọ
Ngó nắng reo trong bát cơm độn sắn
Mảnh trăng non rớt chiếu rách đêm hè
Còn không

Còn không

Còn không một nửa mùa thu
tìm nhau trong tiếng chim gù mái hiên
Những bông cỏ

Những bông cỏ

Những bông cỏ như mây bay về núi
trắng tinh nguyên hoang hoải vắt ngang trời
tuổi mười lăm lần chúng mình trốn học
trắng áo học trò thơm thoảng hương bay…
Nỗi nhớ mới vừa đang…

Nỗi nhớ mới vừa đang…

Dẫu có thắp lên trăm ngàn ngọn nến
Phía vắng em vẫn tối đến nao lòng
Em có hát điệu ru hời yên dạ
Thì nỗi buồn vẫn ngập úng cơn dông!
Lạc nhịp

Lạc nhịp

- Tôi muốn trao đổi với chị một chút về cháu.
Không biết từ bao giờ, chị luôn mong đợi lời đề nghị từ ông thầy dạy đàn của con. Đó là một người đàn ông dong dỏng, hay cười mỉm, mái tóc đen mượt lúc nào cũng chỉn chu, chỉ dạy đàn tại nhà thôi mà anh luôn mặc vest nhìn rất trịnh trọng và không hiểu sao, chị nghĩ mình và con đang được tôn trọng.
Ký ức

Ký ức

Gã tạt vào quán bún bò bên quốc lộ, để tránh cái nắng như thiêu như đốt của tháng sáu hắt vào carbin. Toàn thân gã bây giờ nồng nặc mùi mồ hôi chua loét, quyện với mùi hoi hoi của đám gà con chất đầy thùng xe tải.
Bay bổng đi con

Bay bổng đi con

Bước con đi chân trời phía trước
Ba hóa đường dẫu mòn, cụt vẫn thênh thang
Giêng reo

Giêng reo

hình như có tiếng thầm thì thật nhỏ
từ những tán cây già đang nhú mầm non
rất nhiều ánh mắt thẳm sâu hun hút
vọng về cố hương

Đọc nhiều nhất

" />