Những bông cỏ

Những bông cỏ

Những bông cỏ như mây bay về núi
trắng tinh nguyên hoang hoải vắt ngang trời
tuổi mười lăm lần chúng mình trốn học
trắng áo học trò thơm thoảng hương bay…
Nỗi nhớ mới vừa đang…

Nỗi nhớ mới vừa đang…

Dẫu có thắp lên trăm ngàn ngọn nến
Phía vắng em vẫn tối đến nao lòng
Em có hát điệu ru hời yên dạ
Thì nỗi buồn vẫn ngập úng cơn dông!
Lạc nhịp

Lạc nhịp

- Tôi muốn trao đổi với chị một chút về cháu.
Không biết từ bao giờ, chị luôn mong đợi lời đề nghị từ ông thầy dạy đàn của con. Đó là một người đàn ông dong dỏng, hay cười mỉm, mái tóc đen mượt lúc nào cũng chỉn chu, chỉ dạy đàn tại nhà thôi mà anh luôn mặc vest nhìn rất trịnh trọng và không hiểu sao, chị nghĩ mình và con đang được tôn trọng.
Ký ức

Ký ức

Gã tạt vào quán bún bò bên quốc lộ, để tránh cái nắng như thiêu như đốt của tháng sáu hắt vào carbin. Toàn thân gã bây giờ nồng nặc mùi mồ hôi chua loét, quyện với mùi hoi hoi của đám gà con chất đầy thùng xe tải.
Bay bổng đi con

Bay bổng đi con

Bước con đi chân trời phía trước
Ba hóa đường dẫu mòn, cụt vẫn thênh thang
Giêng reo

Giêng reo

hình như có tiếng thầm thì thật nhỏ
từ những tán cây già đang nhú mầm non
rất nhiều ánh mắt thẳm sâu hun hút
vọng về cố hương
Một tiếng rao…

Một tiếng rao…

Tiếng rao rất dễ bắt gặp ở nhiều nơi và tùy theo mỗi vùng miền mà âm sắc của lời rao cũng có nhiều nét riêng biệt, đặc sắc. Tiếng rao chậm rãi văng vẳng đầu những con ngõ ở Hà Nội khi đêm khuya, lúc vãn bớt tiếng xe cộ có chút gì đó rất riêng, đậm nét xứ Hà thành. Nam bộ thì tiếng rao thường nhanh hơn một chút và người rao hay là lời rao như một bài vè, có vần có điệu, lọt tai người nghe.
Hoàng lan bên cửa sổ

Hoàng lan bên cửa sổ

Lúc nhìn ngôi nhà đã xây xong, vợ chồng chị không dám nhìn lại quãng thời gian ròng rã suốt hai năm tìm mua đất, làm nhà.
Với khúc sông nho nhỏ

Với khúc sông nho nhỏ

Nỗi nhớ có dài rộng như sông
Sao chiều nay hồn tôi cứ dạt trôi theo cánh hoa bần tím?
Lạc giữa mênh mông khoảng sông lộng gió
Bâng khuâng cứ ngỡ quê mình
Em dắt xuân về

Em dắt xuân về

Cuối phố cây bàng đứng đợi xuân
Cành non nhựa ứ búp xanh ngần
Lá bàng năm cũ bay theo gió
Em dắt xuân về theo bước chân
Tân thời

Tân thời

Xin chào các bạn, lại là tôi đây, ông Nguyên đã trở lại với các bạn đây.
- Không được, chú nói còn gượng gạo quá, phải tự nhiên hơn, mặt chú phải tươi hơn chứ ỉu xìu như thế thì ai xem.
Cha của em

Cha của em

Anh không biết gương mặt của cha em 
Nhưng anh tin cha em hiền lành lắm 
Nếu không thế người xa bao năm tháng 
Những nét ấy vẫn đọng ở mặt em... 
Tò he ơi

Tò he ơi

Cầu Thê Húc vẫn màu thẫm đỏ
Rong rêu phố cũ Hà Thành
Sóng mặt hồ liễu rũ mong manh
Tóc em xõa theo chiều gió
Gốc gạo sần sùi năm xưa còn đó
Buồn vui chuyện cũ tháng ngày
Viết để rực rỡ như một mặt trời không bao giờ tắt

Viết để rực rỡ như một mặt trời không bao giờ tắt

1. Năm 1971, ở mặt trận Lào, bom đạn trên trời - dưới đất. Một buổi sáng, anh Trung Nhân đi giao ban cơ quan chính trị về, bảo rằng: “Em chuẩn bị ra Hà Nội tham gia trại viết của tổng cục nhé”... Thế là chiều tối hôm ấy, tôi khoác ba lô chào anh em đón xe từ Phunokcok về Đèo Đất, bom đạn vẫn cứ ầm ầm xung quanh.