Bữa cơm tối

Bữa cơm tối của gia đình ta chẳng lúc nào vui vẻ. Chẳng phải em nấu ăn nhạt nhẽo, mà lúc nào trên bàn ăn em cũng “khuấy động” khiến cả nhà xem bữa cơm như một cực hình.

Bữa ăn được em dọn ra rất tươm tất, bày biện đẹp mắt. Sau đó thì em nhã nhặn mời, gọi từng người ngồi vào bàn ăn. Nhưng khi cả nhà bưng chén, cầm đũa được vài phút thì em bắt đầu “vào đề”. Em càm ràm chuyện chuyện học hành của con gái lớn, la rầy thằng con út… Em điều tra, truy hỏi, răn dạy con đủ thứ chuyện. Thậm chí có bữa em còn quát tháo, đánh con tại bàn ăn khiến cha mẹ sững sờ, hai đứa nhỏ thì khóc sướt mướt. Hết dạy dỗ các con thì em quay sang phàn nàn anh vô trật tự, lười biếng, hút thuốc quá nhiều, có những hành động “khả nghi” mỗi khi đi làm về muộn…

Minh họa: K.T

Anh nhớ tuần trước, nhà có khách ở quê, bữa cơm tối thật vui vẻ với đặc sản quê, mọi người lại còn pha trò nên cả nhà đầy ắp tiếng cười. Vậy mà đột nhiên em phán một câu : “Anh ngưng uống bia đi là vừa. Không phải thấy em vui rồi cứ uống tới tấp như vậy. Tuần rồi uống đau bao tử đến sống chết chưa sợ hay sao? Anh muốn bệnh để báo vợ báo con à…”. Ai cũng chưng hửng vì thái độ của em nhưng rồi phải giả lả cho cuộc vui trọn vẹn. Tại sao em không nói nhỏ trong nhà bếp hoặc 1 tin nhắn qua điện thoại. Em thẳng thừng đến mức làm anh mất mặt với bà con?

Vợ ơi, em có biết không, sau một ngày vật lộn với những công việc ở cơ quan, anh và em đã quá mệt nhọc. Các con thì căng thẳng bởi hai buổi học ở trường. Cha mẹ già thì chỉ muốn không khí gia đình yên bình. Sao trên bàn ăn, chúng ta không chia sẻ nhiều chuyện vui thường ngày, những mặt tích cực của mỗi thành viên, một trận bóng, một bộ phim… Ông bà ta thường bảo “Trời đánh cũng tránh bữa ăn” để nhắc nhở rằng bữa ăn của người Việt quan trọng đến mức nào, đặc biệt là khi cả gia đình cùng êm ấm, sum vầy.

Đặng Thành

Các tin, bài viết khác