Nước mắt chảy xuôi

Ngày cha chuẩn bị đưa con vào thành phố thi, mẹ tất tả lo nào quần áo, đồ dùng, thuốc bổ, luộc mấy quả trứng gà mới đẻ, mấy trái bắp non cho cha con ăn dọc đường, thêm mấy lát gừng ngậm ấm bụng. Mấy ngày trước nghe cha mẹ bàn bạc chuyện tiền bạc cho con đi, mẹ phải vay tiền trước đại lý nông sản. Cuối mùa thu hoạch cân lúa bán cho họ với giá rẻ, cha đầu tắt mặt tối nhận đủ thứ việc người ta thuê, có hôm tối mịt trở về với cái bụng đói meo.

Minh họa D.KHANH

Chuông điện thoại tút những hồi dài. Con chợt thấy mặn đắng trong lòng, ngồi thẫn thờ nghĩ về cha, về mẹ, về những khoản tiền hàng tháng con nhận, nghĩ về nét mặt nhăn nhó ngán ngẩn của thằng Út mỗi khi bữa cơm đạm bạc thường chỉ rặt chén cà muối mặn chát năm này qua năm khác… để con có đủ tiền ăn học, và con nghĩ về bốn năm qua, đã coi thành phố là nhà và quê nhà chỉ là chốn trọ.

Đêm muộn, thành phố có chuyến xe khách cuối cùng rời bến, đưa con trở về…

Mời bạn đọc nghe truyện

Tác giả: Thy Nữ
Đọc truyện: Việt Hà
Thực hiện: Minh Sĩ

Các tin, bài viết khác