Út Tèo – Người “vác tù và”

Út Tèo – Người “vác tù và”

Phải khá vất vả, tôi mới tìm được nhà anh Phạm Văn Lượm - tên thường gọi là Út Tèo - tổ trưởng tổ dân phố 36, 37, trong một con hẻm sâu tại khu phố 3, phường An Khánh, quận 2, TPHCM.

Út Tèo – Người “vác tù và” ảnh 1

Út Tèo bên những tập hồ sơ,sổ sách.

Trong chiếc áo nâu bạc vai giản dị, Út Tèo vừa kịp rót nước mời khách thì điện thoại trong túi đã đổ chuông. Một người dân “mật báo”: Có sòng bạc đang ngang nhiên hoạt động giữa ban ngày. Các con bạc đang sát phạt nhau…! Dường như quên mất là đang phải tiếp khách, Út Tèo bấm số diện thoại gọi trưởng công an phường, nói gấp: “Có ổ đánh bài lớn Mấy anh tới ngay tổ 40, chạy vòng đường sau, quẹo vào gò mả, chặn ngang đường ruộng. Chắc chắn tụi nó đi đường đó. Đợi nó ra là mình “hốt” được liền”. Tôi tròn mắt ngạc nhiên về khả năng “ngồi nhà bắt cướp” của ông tổ trưởng dân phố có vóc dáng gầy gò này.

…Năm 1997, Út Tèo bắt đầu làm tổ trưởng hai tổ dân phố 36, 37 và phụ trách tình hình an ninh trật tự, tạm trú tạm vắng, dân số - gia đình - trẻ em, phòng dịch… của khu phố 3 với hơn 500 hộ gia đình. Xã An Khánh (nay đã tách thành 3 phường là An Khánh, Bình Khánh và Bình An) thời điểm đó là “hang ổ” của dân anh chị, giang hồ tứ xứ.

Út Tèo kể: “Chưa đầy 1/3 dân số ở khu vực này là dân “gốc”, còn lại là dân vãng lai, an ninh trật tự phức tạp lắm”. Thế nhưng từ ngày lên làm tổ trưởng, Út Tèo đã nổi tiếng là “khắc tinh” của dân “anh chị”. Bọn trộm cắp, cờ bạc, buôn bán ma túy lai vãng địa bàn của anh trước sau gì cũng bị anh phát hiện, báo công an truy quét, bắt gọn.

Tháng 6 năm 2006, trong một lần đi tuần tra, anh bị 2 tên côn đồ (vốn là đàn em của tên cướp mà anh đã tham gia bắt mấy tháng trước) phóng trên xe máy, dùng dao chém tới tấp. Bị thương nặng, máu chảy ra ướt áo nhưng anh vẫn cố sức đuổi theo chúng. Đến trước cửa UBND phường thì anh gục ngã. Bà con hốt hoảng đưa anh vào bệnh viện.

Lần đó, Út Tèo bị thủng phổi, rách gan, phải tốn gần 7 triệu đồng điều trị trong Bệnh viện Nhân dân Gia Định. Bạn bè, vợ con sợ quá, khuyên anh nên thôi nhưng anh vẫn… “chứng nào tật nấy”!

11 năm “vác tù và hàng tổng”, mỗi tháng chỉ được trợ cấp 300 ngàn đồng - số tiền không đủ mua card điện thoại, photo giấy tờ, sổ sách… nhưng cũng bằng ấy năm, Út Tèo nhận được hơn 50 bằng khen các loại của khu phố, phường, quận và sự quý mến, tin tưởng của bà con.

Hôm rồi gặp lại, anh đưa cho tôi xem giấy triệu tập lên tòa để nghe xét xử tên côn đồ đã đâm anh ngày nào. Anh cười thật tươi: “Thằng này đâm mình xong thì còn giết người, cướp của. Cuối cùng rồi cũng đến ngày cái ác bị trừng trị”.

Nghe người ta kể lại, hôm lên quận 2 nhận bằng khen đợt sơ kết phong trào thi đua Người tốt việc tốt, Út Tèo hứa trước Quận ủy quận 2 một câu rất thiệt bụng: “Tui sẽ còn chống lại cái xấu, cái ác, cho đến khi… tắt thở!”. 

LÊ HẠNH

Tin cùng chuyên mục