Nguyễn Ngọc An

Cái khó ló cái khôn

Tốt nghiệp khoa Cơ khí Đại học Bách khoa TPHCM năm 1987, chàng kỹ sư trẻ Nguyễn Ngọc An về công tác tại Phòng Vật tư- Kỹ thuật Công ty Vissan với chức trợ lý kỹ thuật trực tiếp phụ trách các hệ thống lạnh của công ty. Lúc ấy, công việc của anh là bảo trì, sửa chữa, cải tạo hệ thống lạnh vốn đã xuống cấp nhằm đưa hệ thống vào hoạt động hiệu quả hơn.

Kỹ sư Nguyễn Ngọc An

Ngoài ra, anh còn trực tiếp chỉ đạo lắp đặt thêm các hệ thống lạnh cấp đông mới theo nhu cầu sản xuất của công ty mà không phải mời chuyên gia nước ngoài. Thế nhưng, bấy nhiêu đó công việc vẫn chưa đủ để anh bộc lộ hết khả năng của mình. 
 
Ba năm sau khi được tham gia cùng các chuyên gia Đức đại tu toàn bộ hệ thống lạnh kéo đem lại thành quả đáng kể, anh được Ban Giám đốc công ty tin tưởng bổ nhiệm vào vị trí Phó phòng Vật tư- Kỹ thuật. Đây là cơ hội để anh thể hiện được khả năng về chuyên môn kỹ thuật cũng như khả năng điều hành công việc.

Đến năm 1994, khi Vissan chuyển hướng hoạt động sản xuất kinh doanh sang chế biến thực phẩm phục vụ thị trường nội địa thì khả năng làm việc của anh lại tiếp tục được khẳng định qua công trình lắp đặt các dây chuyền chế biến thực phẩm nhập từ Pháp.

Và cũng bắt đầu từ đây, hàng loạt những sáng kiến, ý tưởng mới ra đời, chỉ với một mục đích “Tăng năng suất lao động, giảm cường độ làm việc cho công nhân và tiết kiệm chi phí cho công ty”. Nhiều công trình như: Cải tiến phương pháp giải nhiệt cho hệ thống lạnh; Thiết bị thanh trùng thực phẩm; Thiết bị lọc rác… đã làm lợi hàng tỷ đồng/năm cho công ty. 
 
Khi nhắc đến thiết bị thanh trùng thực phẩm, anh rạng rỡ hẳn bởi đó là sáng kiến mà anh rất tâm đắc. Còn nhớ, ngày đó khi công ty phát triển sản phẩm mới xúc xích tiệt trùng, đa số tận dụng những thiết bị có sẵn trong công ty để sản xuất nhưng chỉ riêng có thiết bị thanh trùng là công ty không có do quỹ đầu tư hạn hẹp, thiết bị nhập ngoại giá cao. Vì vậy công đoạn tiệt trùng phải nhờ một đơn vị khác có thiết bị này. Vừa tốn kém, vừa bất lợi, lại không đạt được yêu cầu như mong muốn. Chính điều đó đã khiến anh “ăn không ngon, ngủ không yên”.

Là một kỹ sư, lại là Trưởng phòng Vật tư- Kỹ thuật của công ty, chẳng lẽ lại bó tay? “Người ta làm được mình cũng phải làm được”, anh tự nhắn nhủ với bản thân và trong đầu anh cũng dần hình thành ý tưởng thiết kế chế tạo thiết bị này.

Năm 1998, sau nhiều đêm thức trắng nghiên cứu, tham khảo các thiết bị ngoại nhập, anh và các đồng nghiệp đã thành công. Thiết bị do các anh thiết kế được chế tạo bằng Inox phù hợp với điều kiện vệ sinh an toàn thực phẩm, có thể được lập trình với nhiều thông số kỹ thuật khác nhau và hoạt động hoàn toàn tự động. Từ đó cho đến nay, anh đã chế tạo được 5 thiết bị thanh trùng tiết kiệm cho công ty 6,5 tỷ đồng. Anh bật mí: “Sắp tới chiếc thứ 6 sẽ ra đời và hoàn thiện hơn những thiết bị trước rất nhiều”. 
 
Chính sáng kiến này đã trở thành động lực cho anh tiếp tục phát huy những sáng kiến khác. Năm 2005, anh cho ra đời thiết bị lọc rác giúp phân loại rác từ nguồn, giúp giảm sức lao động cho anh em, vừa giảm ô nhiễm môi trường và tiết kiệm chi phí cho công ty hàng trăm triệu đồng. 
 
19 năm gắn bó với công ty, niềm hạnh phúc lớn nhất của anh chính là hàng năm cố gắng tạo ra nhiều sáng kiến, cải tiến kỹ thuật tiết kiệm chi phí đầu tư cho công ty và giảm sự nhọc nhằn cho công nhân trực tiếp sản xuất. Dĩ nhiên, bí quyết sáng tạo rất đơn giản: Cái khó ló cái khôn.

Thanh Dung 

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất