Không còn một lời lẽ nào để ngợi ca Espanyol được nữa, vì các cây bút, các bình luận viên đã cạn sạch những mỹ từ rồi. Trong thần thoại Hy Lạp, Hercules đã lập được 12 kỳ công hiển hách. Espanyol thì có đến 14.
Raul Tamudo, thủ lĩnh của Espanyol.
Từ Sanchez Pizjuan đến Mestalla, từ Reyno de Navarra đến Vicente Calderon và về lại Montjuic, tất cả đều ghi nhận những chiến công của đoàn quân Espanyol. Đã 14 vòng đấu trôi qua, Espanyol chưa từng biết thất bại. Nếu tính cả 2 trận Cúp Nhà vua, con số đó đã là 16. Nó sẽ dừng lại ở con số bao nhiêu đây? 20, 24 hay 30?
1. Dẫu số 14 bị chặn đứng ngay vòng sau, Espanyol cũng đã có khởi đầu tốt nhất trong lịch sử CLB rồi. Từ trên lô ghế VIP, Chủ tịch Daniel Sanchez Llibre không giấu nổi sự vui mừng. Sau khi Tamudo nâng tỷ số lên 3-0, dường như quá phấn khích nên quên mất phép xã giao thông thường, Llibre bật dậy và đấm tay vào không khí, bỏ mặc Chủ tịch Fernando Roig của Villarreal ngồi ngay bên cạnh.
Sau trận đấu, Llibre bảo: “Hãy cùng tận hưởng niềm vui này, cả những người đã đến sân lẫn những người không thể đến và phải theo dõi qua truyền hình. Chúng ta đang ở vị trí dự Champions League và sẽ cạnh tranh sòng phẳng. Những năm trước, chúng ta đá trận hay trận dở, bây giờ thì Espanyol không còn ngán ngại một đối thủ nào nữa”.
Ông phấn chấn là phải, các CĐV Espanyol phấn chấn là phải. Danh sách những đội bóng không thể đánh bại Espanyol đã bổ sung thêm cái tên Villarreal, sau khi nó vốn đã rất dài với những Atletico Madrid, Levante, Zaragoza, Barcelona, Osasuna, Bilbao, Racing, Murcia, Mallorca, Real Madrid, Valencia, Deportivo và Sevilla.
Đội gần nhất đánh bại được Espanyol là Recreativo Huelva (2-1, vòng 4). Chiến thắng trước Villarreal ghi nhận một dấu ấn. Trong 12 đội đứng đầu bảng xếp hạng Liga hiện nay, không một đội bóng nào có thể giành 3 điểm trước Espanyol. Đừng nói họ chỉ biết “ỷ lớn hiếp nhỏ”, thực tế cho thấy gặp đội càng mạnh, Espanyol đá càng hay.
Họ đã hạ gục Sevilla, Atletico và Valencia ngay tại sân khách, đánh bại Real Madrid, Villarreal và làm cho Barca mướt mồ hôi mới kiếm được 1 điểm trên sân nhà. Sau trận đấu, chính HLV Pellegrini đã phải thừa nhận thất bại: “Espanyol đã đá một trận quá hay. Chúng tôi không có nhiều cơ hội để tấn công vì họ đã nắm thế chủ động”.
Pellegrini muốn nói khác cũng không được, vì Espanyol đã tỏ ra trên cơ, họ phủ đầu 3 bàn thắng ngay trong hiệp 1 và đóng luôn trận đấu tại đó. Các nhà chuyên gia nhận xét, nếu Albert Riera đạt trạng thái thể lực lý tưởng, nếu Espanyol không căng sức ra đá 120 phút với Deportivo tại Cúp Nhà vua trước đó, Villarreal sẽ còn thê thảm hơn. Nhật báo AS bảo: Espanyol làm gợi nhớ đội tuyển Brazil của năm 1970 vàng son…
2. Nói như vậy e hơi quá. Tất nhiên Espanyol cần phải chứng tỏ nhiều hơn nữa trong giai đoạn còn lại. Đích đến cuối cùng mới quan trọng chứ không phải là từng chặng trên con đường đó. Nhưng rõ ràng những thành công của Espanyol thời gian qua là rất đáng ghi nhận. Nó không ngẫu nhiên.
Góp công lớn nhất là HLV Enersto Valverde. Người đàn ông 43 tuổi có biệt danh là Txinguirri (trong tiếng Basque, Txinguirri có nghĩa là con kiến) ấy có một cái gì đó rất giống với Juande Ramos. Ông có một sự nghiệp cầu thủ lẫn HLV không mấy nổi bật trước khi thành công tại CLB xứ Catalan.
Dưới bàn tay của “kiến chúa” Valverde, Espanyol như thể một đội quân kiến, là tập thể của những phần tử nhỏ bé nhưng lại có một sức mạnh tập thể ghê gớm. Người ta từng nghĩ rằng Ivan De La Pena là một cầu thủ không thể thay thế, nhưng khi anh vắng mặt vì chấn thương hồi đầu mùa, Espanyol vẫn đá rất tốt. Sức tấn công của Espanyol dàn trải ra khắp hướng, lúc thì Valdo bên phải, lúc thì Riera bên trái và lúc thì ngay trực diện với những pha chọc khe và chạy chỗ đáng gờm của De La Pena và Luis Garcia. Espanyol là đội bóng biết phát huy tối đa sức mạnh của sự đoàn kết.
Cũng cần phải đề cập đến vai trò của Raul Tamudo. Người ta đã bắt đầu nhắc về “Raul Catalan” nhiều hơn là “Raul Madrid” mùa này. Khi Tamudo lên tuyển trận gặp Đan Mạch, báo chí Madrid đã dè bỉu và gây áp lực lên Aragones. Kết quả? Anh ghi bàn quan trọng giúp Tây Ban Nha thắng trận đó, mở toang cánh cửa đến Áo và Thụy Sỹ.
Trở về Espanyol, anh tiếp tục ghi bàn, đánh bại chính Real Madrid của Raul Gonzalez. Cú đúp vừa qua đã là bàn thứ 9 và thứ 10 mùa này, bàn thứ 123 cho Espanyol. Cứ đà này mà tiến, chính Raul Tamudo mới là người đến dự Euro 2008 chứ không phải là Raul Gonzalez như anh này đã mạnh dạn tuyên bố trên kênh truyền hình SkyItalia cách đây mấy ngày.
3. Không ngạc nhiên khi Espanyol nhận được sự ủng hộ lớn của các CĐV trung lập. Đội bóng này đáng quý ở chỗ đội hình của họ đa phần là những cầu thủ nội địa. Espanyol trong tiếng TBN phát âm gần giống với Espanol (người TBN) và thực tế cho thấy Espanyol là đội bóng mang đậm dấu ấn TBN bậc nhất tại La Liga.
Hiện nay, trong biên chế của Espanyol có đúng 4 cầu thủ nước ngoài là Jonatas (Brazil), Carlos Kameni (Cameroon), Clemente Rodriguez (Argentina), Milan Smiljanic (Serbia). Moha, Fredson và Zabaleta đều đã được nhập tịch nên cũng tính như là những người Tây Ban Nha. Chỉ có Bilbao với truyền thống chỉ chiêu mộ những cầu thủ xứ Basque và Real Valladolid - do khả năng tài chính có hạn - là có biên chế ít cầu thủ nước ngoài hơn Espanyol.
Trong những cầu thủ nước ngoài, cũng chỉ mình thủ thành Kameni là được thường xuyên đá chính, còn lại bộ khung của Espanyol toàn là những người Tây Ban Nha. Đây là một điều rất đáng trân trọng, không chỉ tại Liga mà còn rộng ra các giải vô địch lớn của châu Âu, nơi làn sóng những cầu thủ nhập cư đổ về ngày càng ồ ạt.
Đội hình của Espanyol hiện nay cũng rất giống với Seleccion của Aragones. Họ cũng ra sân với 1 tiền đạo cắm và được hỗ trợ bởi 2 cầu thủ chạy cánh rất giỏi và 1 hộ công nhanh nhẹn. Albert Riera đang đá chẳng kém gì David Silva, Valdo đã ổn định hơn hẳn Joaquin. Hãy quên Valencia đi, đây là thời của những người Tây Ban Nha (Espanol) trong đội hình Espanyol!
TRẦN MINH