Đồng đội ơi!

Ba mươi ba năm!
Thời gian đủ để giật mình thảng thốt
Vậy mà sao cứ ngỡ như ngày hôm qua, hôm kia vậy
Đồng đội bây giờ cách phương trời xa ngái
Gặp lại đây, tuổi trẻ bỗng ùa về

Thuở đến với nhau nào ai có hẹn thề
Sao bây giờ vẫn nhớ vẫn thương cái thời chân đất
Cái thời nắng sáng chiều mưa bộn bề tất bật
Mồ hôi thấm ướt những cánh đồng

Hôm nay - tương lai của chúng ta ngày xưa - là một màu hồng
Sao vẫn có người chạy ăn từng bữa
Xích lô, xe ôm, vác thuê, làm mướn...
Dọc ngang, trôi nổi những phận người

Chúng ta chào nhau bằng những nụ cười
Cái bắt tay xóa nhòa bao khoảng cách
Kẻ thành đạt ngậm ngùi bên bạn mình áo rách
Rưng rưng mãi tự trách mình!

Bàn tay đưa ra, bàn tay giữ lấy
Sợ buông ra bạn sẽ mãi lìa xa
Nhìn nhau mà lòng chực khóc
Bạn - ta tuổi đã xế chiều!

Cho tôi xin, chẳng xin gì nhiều
Ai cất giùm đồng đội tôi gánh mưu sinh trĩu nặng
Và nếu được xin cho thêm chút nắng
Rọi vào những bước chân xiêu.

Ba mươi ba năm!
Ta đủ lớn để không giật mình tiếc nuối.
Thời gian nào của riêng ai, nên cũng chẳng biết bắt đầu hay kết thúc
Đồng đội tôi đã một thời nặng nhọc
Hôm nay vẫn đứng thẳng làm người.

Sài Gòn, 7-3-2009
Tặng đồng đội TNXP của tôi
Bùi Nguyễn Trường Kiên


Hé mây trông về

 

Hay gì ba chuyện tào lao
Gió trăng rình rập góc rào bụi tre
Ngon chi rau đắng sau hè
Xa là nhớ - ngọt đến se sắt lòng
Đẹp gì mặt rỗ cổ cong
Bụng bầu eo bí mà mong với chờ
Một buồn ba bốn ngẩn ngơ
Năm say mười đắm mấy khờ dại đây
Tình quê sông nước vơi đầy
Khuyết tròn trăng cũng hé mây
trông về
Nắng vừa ưng ửng mặt đê
Có ai mang sợi tóc thề ra hong?

Nguyễn Ngọc Hưng


Thơ viết cho anh

Anh
Ngã xuống dọc triền sông vách núi
Chưa kịp lần hẹn cuối
Máu loang màu đất đỏ bazan

Ô cửa nhỏ trăng quen ngơ ngác
Gió trở mùa se sắt vào đông
Giấc mơ sóng cuộn giữa dòng

Mắt đợi mắt trông
Chiến tranh xa vết xưa ở lại
Hóa phù điêu nhói buốt đêm ngày

Góc riêng trong chiều vắng
Thơ viết cho anh bên hàng bia trắng
Giấu trong lòng khoảng lặng rưng rưng!

Thanh Yến

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Mùi quê

Mùi quê

Những gia đình bạn tôi, vốn là dân lao động tự do ở TPHCM, rủ nhau về quê tránh dịch. “Lâu lắm rồi mới ngửi thấy hương lúa đang sắp vào thì con gái và nghe tiếng ếch kêu đồng”, dòng tin nhắn gửi khiến tôi bất giác nôn nao.

Phim

Hương vị của tình thân

Không chỉ quy tụ dàn diễn viên nhiều thế hệ với diễn xuất nhập tâm, Hương vị tình thân còn ghi điểm bởi câu chuyện với rất nhiều nút thắt được đẩy lên cao trào trong từng tập phát sóng.

Âm nhạc

Những khúc ca thương nhớ

Có lẽ, chưa có thời điểm nào khó quên như bây giờ, hàng triệu người khi nghe những khúc ca về Sài Gòn - TPHCM lại rưng rưng. Những bài hát có thể mộc mạc, không trau chuốt, nhưng gọi tên được cảm xúc của những người con thành phố.

Mỹ thuật

Hội họa hướng về cộng đồng

Trong những ngày này, rất nhiều họa sĩ đã chung tay hướng về cộng đồng qua các tác phẩm. Các bức tranh không chỉ có giá trị cao về nghệ thuật mà còn góp phần lan tỏa nguồn năng lượng tích cực, chia sẻ một phần khó khăn với cộng đồng và lực lượng tuyến đầu.

Sân khấu

Nhà hát truyền hình: Giải pháp đồng hành sân khấu

Cục Nghệ thuật biểu diễn (NTBD), Bộ VH-TT-DL cho biết, đã lựa chọn nhiều tác phẩm nghệ thuật sân khấu chất lượng để ghi hình và phát sóng trên Đài Truyền hình Việt Nam (VTV), Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) cùng một số đài địa phương. Đây được cho là giải pháp đồng hành với sân khấu trong thời điểm hiện tại.

Sách và cuộc sống