Kiếp người

Tôi đi lang thang trên phố. Những bóng người vụt qua. Mệt mỏi, chán nản, tôi ngồi bên vệ hè. Những dòng xe cộ lao nhanh vun vút. Tôi tự hỏi họ hối hả để làm gì, gấp gáp để làm gì, có ích lợi gì chăng, hay cuối cùng cũng như tôi?

Minh họa: Đinh Dũng

Người ta không có quyền lựa chọn để được sinh ra nhưng ít ra cũng được quyền lựa chọn cái chết. Sống tức là đang tiến dần đến cái chết. Và chết chưa hẳn là hết. Chẳng phải người ta hay nói đến kiếp sau là gì.

Tôi không tin có kiếp sau. Tôi chỉ tin chắc một điều không ai tắm hai lần trên một dòng sông và cũng không ai chết hai lần trên một cuộc đời này. Tôi chỉ biết là cuộc sống này vốn ngắn ngủi, thượng đế cho con người vui sướng thì ít mà khổ đau thì nhiều cho nên phải biết tận hưởng.

Tôi chỉ kịp tận hưởng có hai mươi lăm năm cuộc đời. Phải chăng tạo hóa trêu ngươi, khi cứ tước đoạt đi những gì người khác mong muốn, thèm khát. Giờ đây, khi hiểu được giá trị của cuộc sống (mà khi người ta bị mất đi người ta mới biết), tôi lại khát khao được sống, dù không phải để hưởng thụ mà để sắp xếp lại cuộc đời.

Hai mươi lăm năm, quãng thời gian không dài, không có nhiều thứ phải sắp xếp, nhưng có rất nhiều dự định. Tôi đã lãng phí quá nhiều để rồi hối tiếc. Tiếc cho tuổi xuân trôi qua vô ích, tiếc cho công lao dưỡng dục sanh thành, tiếc cho những giọt nước mắt cạn khô của mẹ.

Nhắc đến mẹ lòng tôi quặn thắt. Nếu là trước đây tôi không chút bận lòng. Tôi tự xem mình là báu vật của bà, là đứa con cầu khẩn mà sự có mặt của tôi là niềm hạnh phúc vô bờ bến của bà. Tạo hóa có công bằng không khi đáp ứng được lòng mong thỏa của bà, nhưng cũng lại nhẫn tâm tước đoạt đi nguồn sống, nguồn an ủi, nương tựa của bà lúc xế chiều. Chỉ còn lại ba tôi.

Ông vốn can trường thế nhưng cũng rũ xuống như tàu chuối héo. Dồn nén giọt nước mắt vào trong, nỗi uất nghẹn bùng ra khóe mắt. Tre già khóc măng non, còn nỗi đau nào hơn. Niềm hy vọng, gửi gắm vào đứa con trai duy nhất, đã tan tành như chiếc xe đua tối hôm khủng khiếp đó. Còn đâu giọng cười nắc nẻ của con trẻ cưỡi trên lưng ông, bập bẹ tiếng kêu ngựa phi. Còn đâu hình ảnh đứa con mới vào lớp một, đi học về sà vào lòng ông mơ ước làm chú công an. Càng nghĩ càng đau.

Tôi chợt nhận ra nhiều thứ quý giá mà mình đã đang tâm đánh mất. Còn được ba ngày để luyến tiếc cuộc đời, để nhìn nhận mọi thứ và để xa rời tất cả.

Tôi đi vất vưởng trên hè phố. Có ai thấy tôi không? Sao không ai thấy tôi vậy? Tôi đi xuống lòng đường. Xe cộ vẫn lao qua vun vút. Không có cảm giác đau đớn như hàng ngàn mảnh thịt bị xé ra, tim nghẹt lại, và miệng cứ há to ngáp ngáp lấy chút không khí như con cá mắc cạn. Cảm giác đó không còn nữa. Cũng không có tiếng la ó, chửi bới của người đi đường đối với thằng thanh niên ngông nghênh chạy bạt mạng giữa phố phường. Không ai thấy tôi cả. Tôi không còn hiện hữu trên cõi đời nữa. Ngay cả ba mẹ là người yêu thương tôi nhất cũng không nhìn thấy tôi. Đau lòng quá. Lần đầu tiên tôi có cảm giác này. Không phải cái đau về thể xác, vì giờ đây tôi chỉ còn linh hồn. Linh hồn tôi đang đau, có phép màu nào cứu rỗi được linh hồn tôi không? Có phép màu nào cho tôi quay ngược thời gian lại không?

Tôi nhìn tôi trên di ảnh. Một thằng oắt con gương mặt sáng sủa, tươi rói - niềm tự hào của ba mẹ tôi. Ba tôi có lần sờ vào đường nhân trung của tôi, cười mãn nguyện: “Thằng này mai mốt nếu không làm quan thì cũng sống thọ đến bạc đầu”. Mẹ xoa đầu tôi, bảo: “Mai mốt có hiếu với cha mẹ là cha mẹ vui rồi nghe con!”. Bất giác, tôi đưa tay lên đầu. Không một cảm giác. Không hơi ấm bàn tay mẹ vuốt ve.

Tôi chạy lại nắm lấy hai bàn tay mẹ đang bưng mặt khóc. “Mẹ ơi, con đây, con trai yêu quý của mẹ đây”. Tôi lay hai cánh tay mẹ thật mạnh. Nhưng vô ích. Mẹ bỗng bừng dậy, dang hai cánh tay, gào lên “Con ơi” rồi ngất lịm. Trong tích tắc khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác như mẹ linh cảm có tôi kề bên, như muốn níu kéo ôm ấp tôi trong vô vọng. Và tôi như cảm thấy một vòng tay bao dung của mẹ ôm lấy hình hài sương khói của tôi. Tôi ước gì mình có thể “thật sự chết” đi lúc này để không phải chịu cảm giác đau thương giằng xé.

Phải chăng đấng thần linh cho người chết được sống với nhân gian ba ngày là để tự sám hối? Kiếp người là đường đi ngắn ngủi hay do tôi tự chọn lấy? Sau ba ngày nữa tôi sẽ như thế nào? Tôi sẽ vĩnh viễn rời xa cõi nhân gian này sao?

Bây giờ tôi mong có kiếp sau. Tôi sẽ vẫn là con của ba mẹ tôi nhưng chắc chắn không là tôi như bây giờ. Tôi hối hận, ăn năn nhưng đã muộn màng…r

THANH PHONG
(SGGP thứ bảy)

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Người già họp lớp

Người già họp lớp

Đã ngoài 50, nhưng chồng tôi vẫn chỉ chú tâm vào công việc. Không ít lần, tôi nhắc anh nên biết sắp xếp, dành thời gian cho bản thân. Mỗi năm, ba của con tôi dường như chỉ thật sự tận hưởng cuộc sống, vui chơi nghỉ ngơi riêng tư vào mấy lần họp lớp. 

Phim

Âm nhạc

Nhạc sĩ Nguyễn Quang Vinh: Thay đổi cách thức quảng bá để tác phẩm đến gần công chúng

Theo dòng chảy của thời đại, nhiều tác phẩm âm nhạc viết về TPHCM vẫn luôn được các nhạc sĩ tâm huyết sáng tác. Đó là những sáng tác thể hiện tình cảm, góc nhìn của nghệ sĩ đối với cuộc sống, con người thành phố. Tuy nhiên, để tác phẩm viết về TPHCM tiếp cận khán giả là không dễ. Phóng viên Báo SGGP đã gặp gỡ Nhạc sĩ Nguyễn Quang Vinh, Chủ tịch Hội Âm nhạc TPHCM (ảnh), để hiểu hơn những thuận lợi, khó khăn của nhạc sĩ trong hành trình sáng tạo nghệ thuật.

Mỹ thuật

Tìm thấy tranh sau 60 năm thất lạc

Các quan chức tại Bảo tàng Peabody Essex ở bang Massachusetts, Mỹ, cho biết, một bức tranh của nghệ sĩ người Mỹ Jacob Lawrence vẽ năm 1956 (ảnh) đã không xuất hiện trước công chúng trong 60 năm, được tìm thấy và đang được trưng bày trong một cuộc triển lãm gồm 30 bức về tác phẩm của Lawrence.

Sân khấu

Sách và cuộc sống

Cuộc gặp gỡ giữa khoa học và văn chương

Ngoài thể loại hiện thực, đời sống văn chương trong nước đang dần tiệm cận văn chương thế giới với sự xuất hiện của các thể loại như Fantasy, Sci-fi. Không ít tác phẩm ngay khi được xuất bản đã nhận được sự quan tâm và thích thú của độc giả, như: 451 độ F, Người minh họa, Xứ cát, Người máy có mơ về cừu điện không?…