-
Ngày 28-5-1958, sân Heysel (Bỉ): Real Madrid – AC Milan 3-2
Đối thủ trong trận chung kết đầu tiên của Milan là một đội bóng đang thống trị bóng đá châu Âu. Thế nhưng, Milan không những không chùn bước mà còn gây sức ép liên tục. Họ mở tỷ số ở phút thứ 69 bằng đường chuyền quyết định của danh thủ Uruguay Juan Schiaffino và bàn thắng của Gipo Viani. Bàn thắng ấy mở màn cho 20 phút chót đầy kịch tính. Alfredo Di Stefano gỡ hòa cho Real ở phút thứ 74. Chỉ 4 phút sau, Ernesto Grillo giúp Milan vượt lên dẫn lại 2-1. Nhưng cũng chỉ trong vòng một phút, cầu thủ Argentina Rial lại gỡ hòa cho Real, đẩy trận cầu vào hiệp phụ. Ở hiệp phụ thứ hai, Francisco Gento ghi bàn ấn định chiến thắng cho Real.
-
Ngày 22-5-1963, sân Wembley (Anh): AC Milan – Benfica 2-1
Lần đăng quang gần đây nhất của AC Milan: Thủ quân Paolo Maldini và chiếc Cúp vô địch châu Âu năm 2003.
Sau thời thống trị của Real, đến lượt Benfica của Bồ Đào Nha trở thành thế lực mới ở bóng đá châu Âu. Họ thắng Barcelona và thắng chính Real bằng những trận đấu đẹp mắt. Benfica nắm ưu thế hoàn toàn ở hiệp một sau khi mở tỷ số ở phút thứ 18 bằng bàn thắng của Eusebio huyền thoại.
Đến phút thứ 58, Milan gỡ hòa 1-1 với bàn thắng của cầu thủ gốc Brazil Altafini. Chỉ 8 phút sau đó, Altafini ghi thêm một bàn nữa. Đội trưởng AC Milan Cesar Maldini - cha của thủ quân Paolo Maldini ngày nay, đã kiêu hãnh giương cao chiếc Cúp châu Âu đầu tiên của Milan. Đây cũng là Cúp C1 châu Âu đầu tiên cho bóng đá Ý.
-
Ngày 28-5-1968, sân Santiago Bernabeu (TBN): Milan – Ajax 4-1
Giữ khung thành cho Milan là Fabio Cudicini - cha của thủ môn Carlo Cudicini ở Chelsea hiện nay. Phía Ajax, đội hình trẻ của HLV Rinus Michels huyền thoại có Johan Cruyff. Với kinh nghiệm hơn hẳn, Milan thắng 4-1 nhờ cú hattrick của Pierino Prati và một bàn của Angelo Sormani.
Ajax chỉ gỡ được một quả nhờ cú sút phạt đền của Velibor Vasovic. Tuy nhiên, trận thua này đã giúp các cầu thủ trẻ của Ajax vỡ ra được nhiều điều để từ đó, họ chiến thắng 3 trận chung kết liên tiếp vào những năm 1971, 72, 73.
-
Ngày 24-5-1989, sân Nou Camp (TBN): Milan – Steaua Bucharest 4-0
Có thể đội bóng của Arrigo Sacchi đã làm Steaua run sợ sau khi bóp vụn Real Madrid tới 5-0 trong trận lượt về bán kết trước đó. Sân Nou Camp gần như đã trở thành sân nhà của AC Milan vì đa số trong 97.000 khán giả là ủng hộ viên của họ. Đây là một cuộc trình diễn mà nhật báo thể thao Pháp L’Equipe mô tả là “trận thắng của những người ngoài hành tinh”. Gullit mở tỷ số ở phút thứ 17, Marco Van Basten nâng tỷ số lên 2-0 ở phút thứ 26. Gullit lại nâng lên 3-0 trước khi hết hiệp một. Chỉ một phút sau khi vào hiệp hai, Van Basten ghi tiếp một bàn nữa. Vậy là 4-0. Trong thời gian thi đấu còn lại, Milan gần như chỉ còn chơi đùa với bóng.
Cho đến nay, đội hình ngày ấy vẫn còn lại 3 nhân vật: Tiền vệ Carlo Ancelotti - nay là HLV trưởng, hai hậu vệ Paolo Maldini và Alessandro Costacurta.
-
Ngày 23-5-1990, sân Prater (Vienna, Áo): Milan – Benfica 1-0
Lần vô địch thứ hai của HLV Sacchi không ấn tượng bằng lần đầu. Milan gặp nhiều khó khăn trong việc bẻ gãy các phòng tuyến của Benfica. Nhưng một lần nữa, có một người Hà Lan giúp Milan chiến thắng: Tiền vệ Rijkaard ghi bàn duy nhất ở phút thứ 68. Và một bàn là đủ.
-
Ngày 26-3-1993, sân Olympic (Đức): Marseille – Milan 1-0
Đội hình Milan mỏi mệt và thiếu Gullit. Họ bỏ lỡ một loạt cơ hội ghi bàn. Marseille ghi bàn thắng duy nhất bằng quả đánh đầu của Basile Boli ở phút thứ 44. Đây là trận bóng đá cuối cùng của chân sút huyền thoại Marco van Basten. Anh không bao giờ trở lại nữa vì không thể bình phục chấn thương mắt cá.
-
Ngày 18-5-1994, sân Olympic Athens (Hy Lạp): Milan – Barcelona 4-0
Một lần nữa, những từ ngữ “đội bóng từ hành tinh khác đến” lại được dùng để ví AC Milan. Suốt cả mùa bóng, lối chơi kém tinh tế của Milan đã mang lại không biết bao nhiêu trận hòa 0-0 hoặc thắng 1-0. Nhưng khi bước vào trận chung kết với Barca, họ tấn công toàn diện, đầy nghệ thuật. Hai bàn thắng ở hiệp một của Daniele Massaro, hai bàn nữa ở đầu hiệp hai của Savicevic và Marcel Desailly đã làm cho HLV Johan Cruyff của Barca chỉ biết ngồi cười chấp nhận. Đây là trận chung kết hay nhất của Milan, đặc biệt khi họ vắng cặp trung vệ số một Franco Baresi và Costacurta.
Màn độc diễn ấn tượng nhất trong trận cầu này là pha ghi bàn của Savicevic. Anh gẩy bóng qua một hậu vệ và lốp qua đầu thủ thành Andoni Zubizarreta từ rất xa phía cánh phải, một vị trí mà tưởng như không thể ghi bàn.
-
Ngày 24-5-1995, sân Ernst Happel (Vienna, Áo): Ajax – Milan 1-0
Savicevic bị chấn thương ngay trước khi Milan bảo vệ chức vô địch. Không có sự khôn ngoan và kỹ thuật điêu luyện của Savicevic, Milan chọn một lối chơi khá thụ động. Tiền đạo trẻ Patrick Kluivert ghi bàn duy nhất ở phút thứ 85 bằng một cú sút sệt vào góc trái cầu môn Sebastiano Rossi. Người chuyền đường bóng quyết định cho anh không ai khác hơn là Frank Rijkaard. Có lẽ chỉ một cầu thủ từng đá cho Milan mới có thể chuyền đường bóng xẻ đôi hàng phòng ngự Milan như vậy.
-
Ngày 28-5-2003, sân Old Trafford (Anh): Milan – Juventus 0-0
Milan thắng 3-2 trong thi sút 11m. Trận chung kết “toàn Ý” đầu tiên không mang lại bàn thắng nào trong 120 phút thi đấu trước đó. Ở phút thứ 10, tiền đạo Shevchenko đã đưa bóng vào lưới Juve nhưng không được công nhận bàn thắng vì việt vị. Tuy nhiên, sau đó Sheva đã trở thành người thực hiện quả 11m quyết định cho Milan. Thế là 40 năm sau khi Cesar Maldini lần đầu tiên nâng cao chiếc cúp vô địch tại Wembley, đến lượt con trai ông – Paolo Maldini – giúp AC Milan đăng quang lần thứ 6 tại Old Trafford.
Tiến Minh (tổng hợp)