Liên hoan Tiếng hát người làm báo

SGGP
Chiều 19-9, tại Hà Nội, Hội Nhà báo Việt Nam tổ chức buổi họp báo liên hoan toàn quốc “Tiếng hát Người làm báo Việt Nam” mở rộng lần thứ 4 - 2018.

Liên hoan có sự tham gia của các giọng ca đến từ 43 cơ quan báo chí, các liên chi hội, chi hội nhà báo trực thuộc Hội Nhà báo Việt Nam, các hội nhà báo địa phương trong cả nước, các khoa báo chí với 95 tiết mục đăng ký.

Dự kiến, đêm bán kết phía Bắc sẽ diễn ra vào 20 giờ ngày 30-9 tại Đài Phát thanh - Truyền hình Hải Phòng; khu vực miền Trung - Tây Nguyên vào 20 giờ ngày 5-10 tại Nhà hát Trưng Vương - Đà Nẵng; khu vực phía Nam vào 20 giờ ngày 13-10 tại Nhà hát Quân đội TPHCM. Đêm chung kết diễn ra vào 20 giờ ngày 27-10 tại Nhà hát lớn Hà Nội.

HUY DŨNG

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Khá nhiều khách hàng tìm đến Ngày hội băng đĩa Phương Nam 2018

Sức sống băng đĩa cũ

Dù thời đại nhạc số cũng như các dịch vụ nghe nhạc trực tuyến đang phát triển rầm rộ tại Việt Nam, nhưng một bộ phận người nghe nhạc vẫn nặng lòng với các loại băng, đĩa nhạc truyền thống. 

Điện ảnh

Mỹ thuật

Gần 500 tác phẩm nghệ thuật của Việt Nam đã “hồi hương”

Với mong muốn bảo tồn các giá trị văn hóa của nước nhà, 500 tác phẩm nghệ thuật, trong đó có nhiều tác phẩm hội họa của các cây đại thụ trong làng mỹ thuật Việt Nam như “Trí - Lân - Vân - Cẩn” và “Nghiêm - Liên - Sáng - Phái” đã được sưu tập từ nước ngoài để lưu giữ và trưng bày tại Việt Nam.

Sân khấu

Một thời thịnh suy

Thập niên 1960 thế kỷ trước có thể coi là thời kỳ hoàng kim của sân khấu cải lương Sài Gòn và miền Nam nói chung. Trong năm 1966, toàn miền Nam có 92 gánh cải lương lớn nhỏ, trụ ở Sài Gòn và các tỉnh. Báo Chánh Đạo số tất niên chốt hạ bằng một câu: “Đi đâu cũng gặp hát cải lương!”.

Sách và cuộc sống

Sáng tác

Thơ và thi sĩ

Trong cuốn sách nổi tiếng Thi nhân Việt Nam 1932-1941, Hoài Thanh - Hoài Chân nhận xét: “Tôi quyết rằng trong lịch sử thi ca Việt Nam chưa bao giờ có một thời đại phong phú như thời đại này. Chưa bao giờ người ta thấy xuất hiện cùng một lần một hồn thơ rộng mở như Thế Lữ, mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng tráng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, ảo não như Huy Cận, quê mùa như Nguyễn Bính, kỳ dị như Chế Lan Viên, rạo rực băn khoăn như Xuân Diệu…”.