Bí mật cây đa làng

- Cây đa làng sắp bị chết rồi!

- Phải cứu lấy cây đa làng, nó là biểu tượng hơn một trăm năm nay của làng, phải cứu lấy nó bằng mọi giá!

Minh họa: Nguyễn Tài

Cứ thế, tin về cây đa làng có dấu hiệu bị chết lan nhanh trong làng. Người lớn có nỗi buồn của người lớn, lũ trẻ con chúng tôi có nỗi buồn của trẻ con. Cây đa làng chết đi, sẽ chẳng còn cái nón khổng lồ của nó che mát cho những người nông dân đi làm đồng về nghỉ ngơi; cho lũ trẻ chúng tôi chơi đùa hay chí chóe cãi nhau. Có người còn bảo cây đa làng là lá phổi của làng, mất nó, làng khéo mà trở thành cái lò nung gạch mất thôi!

Rồi làng họp thống nhất quyên góp tiền từng nhà, lên tận thành phố thuê hẳn một ông kỹ sư bảo vệ giống cây trồng về điều trị bệnh cho cây đa làng. Ông kỹ sư không chịu ngồi xe máy, cũng chẳng chịu ngồi xe khách, thành thử làng phải thuê luôn cả xe hơi chở ông về.

Cả làng, người lớn, trẻ con kéo đến đông đặc, vây quanh cây đa làng để xem ông kỹ sư khám bệnh cho nó. Ông kỹ sư đeo kính cận hay kính lão gì đó, hai mắt kính dày y như hai cái trôn bát. Ông đi vòng quanh gốc đa, sờ sờ, nắn nắn. Rồi ông ngước mắt nhìn lên mấy cành đa đang héo dần. Tôi ngưỡng mộ ông lắm nên cố chen vào để được đứng gần ông. Nhưng cái số tôi chẳng được gần người sang trọng, ông kỹ sư cầm tai tôi kéo mạnh:
- Ranh con biết cái gì mà sấn vào, xéo ra ngoài kia!

Tôi đau điếng kêu lên oai oái. Chưa hết, một anh an ninh xã còn túm lấy áo tôi lôi ra, đá đít tôi mấy cái. Tôi buồn bã, lủi ra vòng ngoài. Ông kỹ sư sai người trèo lên cây đa bẻ những cành đa lá vàng xuống. Ông bứt mấy cái lá, xé nó ra, nghiêng ngó, ngửi ngửi. Quay ra đám đông, ông nói như đinh đóng cột:
- Bệnh vàng lá, tôi mà ra tay thì chỉ vài ngày là tiệt!

Những tiếng trầm trồ, thán phục lao xao nổi lên. Khuôn mặt ai cũng dãn ra hân hoan, chỉ riêng khuôn mặt ông kỹ sư vẫn lành lạnh như thịt đông ngày tết. Thì đã sao, có tài người ta được quyền khinh người một tí chứ!

Làng cho người theo ông kỹ sư đi lấy thuốc. Theo hướng dẫn của nhà chuyên môn, ngày hai lần vào sáng sớm và chiều tối, khu vực lá đa bị vàng, bị héo được phun một thứ thuốc trăng trắng như sữa. Một ngày, hai ngày, rồi một tuần, hai tuần, những đám lá đa vẫn cứ thi nhau vàng ệch ra. Thế là hỏng rồi, tiền mất tật mang, những người dân làng tôi lo lắng nhìn nhau, nhìn cây đa đang có nguy cơ chết dần chết mòn mà héo hết cả ruột gan.

Còn tôi, tôi cũng buồn lắm, chả gì cây đa đã gắn với một kỷ niệm sống chết của đời tôi. Lần đó, tôi đi bắt cua giữa trưa hè, bị cảm nắng đến ngất, mấy bác nông dân bế tôi chạy về gốc đa sơ cứu mãi tôi mới tỉnh lại. Ngày nào tôi cũng đi ra chỗ cây đa, hết lượn lờ quanh gốc, lại ngước nhìn đám lá đa bị chết. Trưa nay, ăn cơm xong, tôi lại ra thăm cây đa, tôi đang ủ rũ ngồi dưới gốc đa thì lão Bào nhà ở bên kia đường đi sang dọa tôi:
- Giữa trưa nằm ở đây, ma nó bắt đấy!

- Làm gì có ma! - Tôi bực mình đáp. Lão Bào bảo chính mắt lão đã nhìn thấy một người mặc quần trắng áo trắng, hay lượn lờ ở gốc đa vào những lúc trưa vắng, đêm mưa phùn. Đôi mắt thao láo của lão nhìn tôi xoi mói. Tôi thấy đôi mắt của lão gian gian thế nào ấy.
***

Đêm, tôi rón rén mở cửa nhà đi ra đến chỗ hẹn với thằng Khang. Mãi lâu sau, nó mới mò tới. Tôi và nó mang theo con dao mác, chui vào bờ dậu vườn nhà lão Bào rình. Muỗi cắn ngứa ran cả chân tay, quá mười hai giờ đêm không thấy động tĩnh gì, chúng tôi đành ra về. Tối thứ hai vẫn thế. Tối thứ ba, ngay từ chập tối, trời lất phất mưa phùn, tôi sang rủ thằng Khang, nó từ chối, tôi nài nỉ, lại còn hứa sẽ thường giảng giải toán cho nó, chả là nó rất dốt và sợ môn toán như sợ cọp, nó mới chịu đi.

Làng tôi, người ta đi ngủ sớm lắm, chín mười giờ tối đường đã vắng tanh vắng ngắt. Thằng Khang ngồi được một lúc, gục đầu vào cây xoan ngủ. Tôi cũng buồn ngủ rũ mắt nhưng cố chống cự bằng cách mường tượng ra con ma quần trắng áo trắng lượn lờ quanh gốc đa trước mặt. Bỗng tim tôi như ngừng đập. Kìa, một con ma mặc quần áo màu đen đang cuốc cuốc cái gì đó ở chỗ gốc đa.

 Tôi đánh thức thằng Khang, bảo nó lẻn về báo cho đội thường trực an ninh xã, còn tôi ở lại theo dõi con ma kia! Con ma tiếp tục cuốc cuốc một lúc nữa rồi ngồi xuống làm cái gì đó mà tôi không nhìn rõ. Một chốc con ma đi ra mé đường cúi xuống bốc bốc rồi quay lại chỗ vừa cuốc. À, thì ra nó bốc cát! Giời ơi! Cái thằng Khang chết tiệt, mày què chân, ỉa đùn ra quần hay sao mà chậm như rùa vậy? Mồ hôi vã ra đầm đìa cả người tôi. Con ma có dấu hiệu biến mất, nếu còn thằng Khang, có thể tôi dám vác dao xông ra, bây giờ có một mình, chân tôi như chôn chặt xuống đất. Tôi tuyệt vọng nhìn con ma bắt đầu bước đi.

- Đứng lại, giơ tay lên! - Cùng với tiếng quát của đội an ninh xã là những ánh đèn pin loang loáng. Tôi lao ra hét lên:

- Bắt lấy nó!

Con ma chính là lão Bào mà tôi nghi ngờ. Lão đã phải khai ra sự thật, nhà lão bị chết hai con lợn sề liền lúc, vợ lão đi xem bói về bảo cây đa trước nhà có ma, nếu không phá nhà của con ma đi, nó còn ở đây, hôm nay con ma bắt lợn, ngày mai sẽ bắt người. Lão Bào là kẻ mê tín, sợ quá bèn đi xin dầu nhớt thải ra ở hiệu sửa xe máy về, đào gốc đa rồi tưới nhớt vào để “giết” dần cây đa.

Ngay đêm đó, người ta bắt lão Bào phải đào bốn cái hố cả cũ lẫn mới lên, rửa sạch dầu nhớt, bón phân chuồng vào rồi lấp đất lại. Lão còn bị làm kiểm điểm, bị phạt tiền về cái sự mê tín ngu ngốc của lão. Một tuần sau, cây đa thôi không còn bị vàng lá nữa. Tôi rất sung sướng vì cây đa làng đã được cứu sống nhưng cũng rất ngại ra đường bởi mỗi khi gặp tôi, người làng lại bảo: “Chào kỹ sư làng!”. Tôi ngượng lắm vì kỹ sư là phải học xong đại học, còn tôi chỉ mới là cậu học sinh lớp năm trường làng!

VŨ ĐẢM
(SGGP Thứ 7)

Các tin, bài viết khác

Phim

“Cây táo nở hoa” thu hút gần 1 tỷ lượt xem và tương tác

Bộ phim truyền hình Cây táo nở hoa thu hút sự quan tâm năm 2021, chiếm top 1 những bộ phim "hot" nhất trên nền tảng phim trực tuyến OTT đã khép lại sau 71 tập, với hạnh phúc đong đầy cho các nhân vật chính và để lại nhiều cảm xúc cho khán giả.

Âm nhạc

Mỹ thuật

Giới thiệu 18 tác phẩm mỹ thuật trong triển lãm trực tuyến “Con đường độc lập“

Nhân dịp kỷ niệm 76 năm ngày Cách mạng Tháng Tám (19-8-1945- 19-8-2021) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2-9-1945_2-9-2021), Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam giới thiệu triển lãm “Con đường độc lập” dưới hình thức trực tuyến trên địa chỉ website (vnfam.vn) và fanpage(https://www.facebook.com/baotangmythuat/) từ ngày 31-8-2021.

Sân khấu

Sân khấu TPHCM: Chuẩn bị kỹ cho ngày tái ngộ

TPHCM đang chuẩn bị cho việc trở lại của các hoạt động kinh tế - văn hóa - xã hội sau ngày 15-9, cùng với các loại hình văn hóa - nghệ thuật, nhiều sân khấu truyền thống cũng có sự chuẩn bị cho riêng.

Sách và cuộc sống

Đi tìm vẻ đẹp mong manh và bất tận của văn học Nhật Bản

Dịch giả Lam Anh vốn được biết đến là một dịch giả văn học Nhật Bản uy tín với những dịch phẩm đã được giới thiệu tại Việt Nam như: Gối đầu lên cỏ, Ngày 210, Cỏ ven đường, Xứ tuyết… Ngoài dịch, chị cũng có nhiều năm giảng dạy và nghiên cứu văn học Nhật Bản. Tác phẩm Văn học Nhật Bản - Vẻ đẹp mong manh và bất tận (NXB Tổng hợp TPHCM) là thành quả đó của chị.