Biển, một thời không có sóng

Em một lần đã theo tôi về biển
Chân nào xưa vùi trong cát ngày xưa
Ngày thắp nắng lên đầy trời dĩ vãng
Thả lưng vai xanh ngát gió giao mùa

Ta ngồi lại nơi dã tràng xe cát
Thương nhịp cầu bắc vội đã chìm trôi
Con sóng biển vô tình rơi nước mắt
Trên tay nhau ngày tháng đã tan rồi

Đưa cánh võng ru người trong kỷ niệm
Chút dư hương còn lại sắt se lòng
Từng sợi tóc hoen sầu tôi nhẫm đếm
Chia lại mình thương nhớ rất xanh trong

Em thiếp ngủ bên tôi bằng hình bóng
Bãi cát dài theo mép nước mà đi
Không đo được bao nhiêu lần biển rộng
Chỉ thênh thang giấc mộng thủa xuân thì

Khi xa biển, em không còn quay lại
Tôi trở về nằm cánh võng đưa mình
Trời xanh thẳm như mắt người con gái
Đã một lần như nắng rất long lanh.

TỪ KẾ TƯỜNG

Các tin, bài viết khác

Phim

Âm nhạc

Hồng Hải - “Người đàn bà hát” nồng nàn, da diết với nhạc Trịnh

Hơn 60 năm qua, đã có biết bao nhiêu người hát nhạc Trịnh. Mỗi người đến với Trịnh và hát Trịnh theo một cách khác nhau. Hồng Hải - người được yêu mến đặt cho cái tên "Người đàn bà hát" sau 20 năm đắm mình với nhạc xưa đã ra album đầu tay gồm 12 ca khúc được Trịnh Công Sơn viết trong 10 năm 1962 - 1972. Chặng đường mở ra bằng Hành hương trên đồi cao (1962) và khép lại bằng Vẫn nhớ cuộc đời (1972), đó cũng là một hành trình người nghệ sĩ đi tìm bản thể của mình.

Mỹ thuật

“Màu dân tộc” trong những tác phẩm đương đại của họa sĩ Bùi Thanh Tâm

Hơn 20 tác phẩm khổ lớn, “khủng” nhất lên tới 450x210cm, nhỏ nhất cũng 120x180cm với chất liệu tổng hợp, triển lãm “Không có gì ở đằng sau” của họa sĩ trẻ đương đại Bùi Thanh Tâm tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam đã đem đến một cách tiếp cận, tôn vinh nghệ thuật dân gian đầy ấn tượng.

Sân khấu

Sách và cuộc sống