Mong những chuyến bay

SGGP
Lần thứ tư Út nói “hủy vé rồi chị ạ” bằng cái giọng nghèn nghẹn. Út đi xuất khẩu lao động đã hơn 3 năm bên Nhật, lẽ ra đầu năm nay được về sum họp với gia đình. Nhưng chẳng ai ngờ dịch bệnh ập đến, công việc bấp bênh, ở không xong mà về không được. 

Mẹ tôi chẳng đêm nào ngủ ngon giấc cả. Vì trong số hàng ngàn người Việt kẹt ở Nhật có 2 con trai của mẹ. Chưa bao giờ đường trở về nhà đối với những người con xa quê lại trở nên khó khăn đến thế. Dịch bệnh, phía nghiệp đoàn không hỗ trợ vé về như trong hợp đồng đã ký. Ai muốn về, phải bỏ tiền túi mua vé. Cuối năm ngoái, ngay khi mở lại đường bay quốc tế, Út tìm mọi cách để có thể đặt được vé về. Nhưng hết lần này đến lần khác hy vọng được về nhà bị dập tắt.

Mong những chuyến bay ảnh 1
Gọi video trò chuyện, Út chỉ vào chiếc vali đã chuẩn bị sẵn ở góc phòng, bảo: “Quà cho từng người đã gói ghém kỹ càng. Chỉ chờ có vé là về được luôn”. Thuốc khớp cho cha, máy đo huyết áp cho mẹ, quần áo cho cháu, mỹ phẩm cho các chị. Cả 2 chiếc đồng hồ Út mua tặng anh rể và em vợ nằm im lìm trong đó, thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi theo từng chiếc kim giây. Thời gian xa nhà được tính bằng 4 cái tết trôi qua; bằng những đám ma của ông bà, người thân, làng xóm. Những đồng tiền kiếm được bằng mười mấy tiếng ngâm mình trong mưa tuyết ngoài trời càng trở nên đắng đót. 

Người thân của tôi đều vì mưu sinh mà tha phương. Nhiều năm ở xứ người mới nhận ra: Cơm người khổ lắm ai ơi/Chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn. Không có vùng đất hứa nào đang chờ đợi như lời của những người môi giới lao động đi xuất khẩu. Làm nông nghiệp không phải trong nhà kính, sạch sẽ và ấm áp; mà cũng đồng ruộng, cũng trồng rau, cũng bán mặt cho đất bán lưng cho trời như ở quê nhà vậy. Những bữa cơm trưa ăn vội vàng giữa đồng có khi nấc nghẹn. 

Trên Facebook của Út chẳng có bức ảnh sống ảo nào trong suốt mấy năm đi làm ăn xa. Chỉ thỉnh thoảng thấy khoe mảnh vườn nhỏ sau phòng ở. Những hạt giống quê nhà gửi sang sẽ nảy mầm ở đó. Để bữa cơm nào cũng thấp thoáng hương vị quê nhà, Út trồng thêm thì là, húng quế, kinh giới, tía tô, ngò gai… Út nói nhiều hôm đi làm về mệt, ra hái nắm mồng tơi nấu bát canh mà nhớ ngày xưa quá. Có hôm lên rừng xin được ít măng mang về ngâm tỏi ớt, Út cũng gọi khoe. Trời thì lạnh. Măng thì cay. Ở xứ người ăn bát cơm có khi trào nước mắt. Thỉnh thoảng Út gọi chỉ để bảo: “Thế là em sắp được về nhà”. Nhưng dịch lại bùng phát, ngày về xa hơn. Bà nội ngày càng yếu đi, tuy đã lẩn thẩn nhưng luôn nhớ mình có 2 đứa cháu xa nhà. Thấy ai đến chơi bà cũng hỏi: “Bao giờ 2 đứa nó về?”. Mỗi lần các cháu gọi về là bà lại lau nước mắt: “Chúng mày nhớ về nhanh kẻo bà không đợi được”. 

Thôi thì, đông qua xuân đến, mong khó khăn rồi cũng lùi lại phía sau. Con người dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải có niềm tin. Như tôi tin một ngày gần nhất, dịch bệnh sẽ hết, những chuyến bay sẽ được cất cánh.

VŨ THỊ HUYỀN TRANG

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Canelo sẽ đấu Saunders vào tháng 5

Joyce sẽ thắng Usyk thật phong cách, Saunders sẽ dạy Canelo một bài học

Tyson Fury “giận dữ”, ở trong một “thực tại quá đỗi rảnh rang”, vì vẫn chưa thể xác định lịch thượng đài “nhất thống giang hồ làng quyền hạng nặng” với Anthony Joshua “cơ bắp”, đã đưa ra những quan điểm của bản thân về những cặp đấu được dự báo sẽ là rất hấp dẫn trong làng đánh quyền chuyên nghiệp thế giới sắp tới…

Phim

Âm nhạc

30 năm sáng tác âm nhạc của Quốc Bảo với đêm nhạc Bình yên

Tối 15-5 tới đây tại Nhà hát Hòa Bình (quận 10, TPHCM) sẽ diễn ra đêm nhạc Bình yên đánh dấu hành trình 30 sáng tác của nhạc sĩ Quốc Bảo. Đêm nhạc có sự tham gia biểu diễn của các ca sĩ mà giọng hát đã gắn liền với các ca khúc của anh là Bằng Kiều, Lê Hiếu, Nguyên Hà, Võ Lê Vy, Trini và dẫn chuyện là nhà báo Đông Quân.

Mỹ thuật

Sân khấu

Gian nan nghề “quản gia sân khấu”

Sân khấu TPHCM thời gian gần đây nhộn nhịp hẳn vì nhiều ông bà bầu mạnh dạn đầu tư cho các vở diễn. Tuy nhiên, lớp nghệ sĩ hiện nay hầu hết đều đã có tuổi, hiếm hoi những gương mặt trẻ và có thực lực, nguồn tài chính vững vàng để gắn bó với sân khấu lâu dài.

Sách và cuộc sống