Tùy bút:

Nhớ lá

SGGP
Xưa, nhà tôi nằm lọt thỏm giữa khoảnh đất rộng chừng hai công. Ba mẹ tôi trồng đan xen nhiều thứ cây khác nhau, hầu như loại gì cũng có. Tuổi thơ mấy chị em tôi gắn liền với cây lá, hoa quả, với màu xanh. Chẳng cần bước chân ra khỏi cửa, thậm chí ngồi trong nhà cũng thấy bọn dây leo bò cả lên vách, từng sợi mỏng manh mà dai dẳng, đầy sức sống. 

Nhớ lá

Đám con nít ngày đó hay bày ra món nhà chòi, dựng mấy cái cành cây khô làm cột, dùng lá dừa lợp mái, chèn thêm những tán lá chuối để che nắng. Chơi đồ hàng cũng lấy lá non xắt nhỏ ra, giả làm thức ăn. Với một đứa trẻ con nhiều mơ mộng, mỗi khi cầm một chiếc lá trên tay luôn cảm thấy cuộc sống sao mà kỳ diệu. Lá to lá nhỏ, màu sắc hình dáng cũng khác nhau. Nhắm chặt mắt lại, chỉ cần nghe mùi thôi là có thể phân biệt được lá rồi.

Hồi đó, bữa cơm ngày nào cũng đầy rau lẫn các loại lá ăn sống. Lá chùm ruột, lá cóc, sen non, đinh lăng. Nồi ốc luộc chiều mưa thơm lựng mùi lá ổi, lá xả. Nhạt miệng có bánh lá mít, lá mơ mẹ làm. Ngày nắng có ly nước sâm ngòn ngọt, được chế biến từ nắm lá vò nát đợi đông lại, ngon lành, mê ly. Chỉ cần ra vườn quơ một lát là có ca nước mát giải nhiệt. Cảm bệnh thì bắc nồi lá xông… Cây lá cũng có cuộc đời hữu ích của nó. 

Những loại lá to còn hữu dụng hơn nhiều. Người thôn quê đi chợ về, mở giỏ lấy ra mớ tép đồng, con cá hay mấy cái trứng vịt được gói trong lá chuối, lá sen, lá bàng. Lá khiến cho người ta vui, buồn, bâng khuâng, xao xuyến vì ký ức lao xao. Lá nằm trong trang sách, lá rụng trong vườn, lá thưa thớt trên cành, lá đội trên đầu hôm ấy ta về, trời đang chang nắng bỗng đổ cơn mưa rào…

Xưa, không chỉ bình dân nhà nghèo mới gói lá. Cắt lá về dùng như một phần tất yếu của cuộc sống vậy. Rồi liền kề sau đó là thời của bịch ni lông, của túi xốp, của cơm hộp, của những cái hộp nhựa hiện đại ngập tràn. Như một quy luật đào thải của tự nhiên, cơn lốc mang tên công nghiệp “melamine” ấy qua nhanh, lác đác xuất hiện những món đồ… giả.

Ví như cái đĩa thoạt nhìn thoáng qua tưởng đâu là một phần của tàu lá chuối cắt ra vậy. Cũng có cuống, cũng xanh, cũng gân lá mờ mờ, y thật. Đâu đó trên phố đã lác đác có chỗ xài lá chuối thay cho lót giấy, đựng bịch ni lông. Phải chăng người ta bắt đầu tiếc nhớ cái thời nhìn đâu cũng thấy lá quanh mình? Hay sau một khoảng thời gian “phản bội” quay lưng với lá, người ta mới hiểu ra đá vàng, biết cái gì là tốt cho sức khỏe, cho môi trường. Giống như kẻ say nắng lạc đường, bị những thứ nguyên liệu mới mẻ bắt mắt làm cho mê đắm. Rồi một hôm chợt bừng tỉnh, nhận ra bản thân chỉ quen với bùn với phèn, với hoa lá cỏ cây mộc mạc chân tình. Lá tận tụy hiến dâng cho người một cuộc trao đi không hề toan tính hoặc nuối tiếc.

Giờ, ngoài siêu thị đã bắt đầu thay đổi cách gói ghém đồ đạc. Dần dà quay trở lại cái thời nguyên sơ của lá. Rau quả gói lá chuối, lá sen, lá lục bình; cột lại bằng sợi lác hoặc dây chuối khô. Nhìn cứ gần gụi thương thương làm sao. Người ta nhiều lúc vì lá vì cây mà thấy mình thuần hậu, nhẹ nhõm hơn, bớt nỗi khô khốc sột soạt của ê hề bịch xốp. Bà nội trợ mỉm cười như gặp lại cố nhân hồi bé. Cô gái nhỏ khẽ làm duyên với bó rau rất mộc. Thằng nhóc lạ lẫm mà vụng về ngồi xé nghịch mớ lá gói trong căn bếp của ngôi nhà phố. Hít hà mùi nhựa lá hăng hăng. Ngạc nhiên vì chơi lá thật vui, lại rất hiền. Dẫu rằng đứa trẻ ấy làm gì có tuổi thơ ngập tràn màu xanh của lá để mà yêu mà nhớ…

HOÀNG MY

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Thượng tướng Nguyễn Văn Được, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam phát biểu tại Đại hội

“Đừng vỗ ngực - tôi là “công thần”, muốn nói sao thì nói”

“Đó là những phát biểu vô tổ chức! Họ không phải hội viên Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Vì là hội viên, được đứng trong tổ chức, họ sẽ không có những phát ngôn, luận điểm đi ngược với đường lối, chủ trương của Đảng và Nhà nước. “Đừng vỗ ngực - tôi là “công thần”, muốn nói sao thì nói”- Thượng tướng Nguyễn Văn Được nhấn mạnh.

Phim

Âm nhạc

“Huyền thoại Mẹ”-Những khúc ca về tình yêu vĩnh cửu

Những bản tình ca đẹp nhất từ trái tim của những người con hát về người Mẹ thân yêu sẽ được cất lên trong chương trình nghệ thuật đặc biệt mang tên “Huyền thoại Mẹ”, đêm nhạc do Báo Văn Hóa phối hợp cùng các đơn vị liên quan tổ chức nhân kỷ niệm 89 năm Ngày Phụ Nữ Việt Nam (20-10-1930/ 20-10-2019). 

Mỹ thuật

“Thở” với sơn mài cùng Hiền Nguyễn

Triển lãm mỹ thuật, giới thiệu các tác phẩm sơn mài trên vóc và sơn mài trên toan chủ đề “Thở” của nữ họa sĩ Hiền Nguyễn vừa ra mắt giới nghệ thuật và công chúng TPHCM tại Eight gallery, số 8 Phùng Khắc Khoan, quận 1, TPHCM. 

Sân khấu

Cần nhiều phép thử cho sân khấu


Liên hoan quốc tế Sân khấu thử nghiệm lần thứ 4 (từ 4 đến 13-10) đã đi vào chặng cuối, cũng là lúc các nhà làm nghệ thuật, các đạo diễn sân khấu Việt Nam xác định được vị trí đứng của sân khấu Việt qua việc chiêm nghiệm từ những phép thử của đồng nghiệp sân khấu trong nước và quốc tế. 

Sách và cuộc sống

Sách về hai tượng đài âm nhạc của Việt Nam và thế giới

Có gì tương đồng giữa một nhạc sĩ tài danh của Việt Nam với một nhạc sĩ tài danh của Mỹ, người đã đoạt giải Nobel Văn học vào năm 2016? Liệu Trịnh Công Sơn có phải là một Bob Dylan của Việt Nam? Có những tương đồng, dị biệt nào giữa họ xét trên tư cách nghệ sĩ và con người xã hội? Những câu hỏi này sẽ được giải đáp trong cuốn sách Trịnh Công Sơn và Bob Dylan do Phanbook và NXB Đà Nẵng ấn hành.