Ở đồng hạ lưu

Mẹ sinh tôi nước nổi ngập đồng
Cá đớp phù sa mà lớn
Cỏ tấp bãi bồi mà xanh
Mây nương sóng tạo hình
Mẹ sinh tôi gió phù phù mặt nước

Tôi lớn nước nổi cạn bờ
Bông súng không dài hư ảo
Lục bình chẳng líu ríu chân cầu
Nỗi buồn mất hút phía hư vô
Tôi lớn bãi cát dài nắng lóa

Ảnh: T.B

Tôi già trời không lồng lộng xa xưa
Mất rau dừa kim đỏ nội thích
Mất cá he dính câu miệng còn hớp gió
Nồi mắm kho nhớ nội rưng rưng cọng giá tròn
Tôi già đồng chẳng già hơn

Tôi chết đê ngăn nước khô đồng
Con ốc con cua trốn biệt
Không bông điên điển vàng tiễn đưa
Gió vắng mây vần vũ
Máy gặt bò xịt khói chẳng buồn vui

19-11-2012

 

HỒ THANH ĐIỀN

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Mùa lũ

Mùa lũ

Tôi không sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi hàng năm phải oằn mình gánh chịu bao nhiêu trận bão lũ. Nhưng, ký ức tuổi thơ tôi về một trận lụt duy nhất năm ấy đến nay chưa khi nào thôi ám ảnh. 

Phim

Âm nhạc

Hồng Hải - “Người đàn bà hát” nồng nàn, da diết với nhạc Trịnh

Hơn 60 năm qua, đã có biết bao nhiêu người hát nhạc Trịnh. Mỗi người đến với Trịnh và hát Trịnh theo một cách khác nhau. Hồng Hải - người được yêu mến đặt cho cái tên "Người đàn bà hát" sau 20 năm đắm mình với nhạc xưa đã ra album đầu tay gồm 12 ca khúc được Trịnh Công Sơn viết trong 10 năm 1962 - 1972. Chặng đường mở ra bằng Hành hương trên đồi cao (1962) và khép lại bằng Vẫn nhớ cuộc đời (1972), đó cũng là một hành trình người nghệ sĩ đi tìm bản thể của mình.

Mỹ thuật

Sân khấu

Sách và cuộc sống