Thức dậy ở quê

SGGP
Một buổi sáng nào đó bạn gọi chỉ để bảo: “Tớ thèm được thức dậy ở quê. Mở cửa ra hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành. Nghe tiếng gà gáy, tiếng sương rơi trên lá, tiếng chim hót trong veo trên vòm trời cao vợi. Từng làn gió ở quê cũng quá đỗi trong lành. Chẳng như nơi tớ đứng bây giờ, chỉ toàn là khói bụi, còi xe ầm ĩ, người chen nhau nhích từng chút một”. 

Tôi đoán lúc đó bạn đang gặp tắc đường, đứng ngửa cổ lên trời bất lực nhìn dòng xe đen đặc như đàn kiến. Ngay cả thứ không khí mà bạn đang hít thở cũng chẳng dễ chịu gì. 

Chúng tôi từng có chung ao ước thi đậu đại học để cùng nhau xuống phố. Lúc ấy thành phố là miền đất hứa, là thanh xuân, tuổi trẻ và bao nhiêu ước vọng tươi đẹp của rất nhiều người. Lúc ấy, chúng tôi đâu có biết được rằng đến một ngày nào đó sẽ ráo riết rời bỏ thành phố như một cuộc tháo chạy. Ô nhiễm không khí, nguồn nước, khiến người dân ngày càng bất an, lo sợ. Dù không phải ai cũng dễ dàng rời bỏ thành phố nhưng nhiều gia đình giàu có đã tính chuyện ra ngoại thành mua đất, làm nhà vườn để cuối tuần về đó nghỉ ngơi cho người già trẻ con “lọc phổi”. Nhiều bạn trẻ cũng can đảm bỏ phố về quê làm ăn kinh tế. Chính bản thân tôi cũng quyết định quay về nguồn từ nhiều năm trước, cũng bởi vì thèm được mỗi ngày thức dậy ở quê.

Buổi sáng ở quê của những người mẹ như tôi vẫn từng ấy công việc như người thành phố. Nhưng trong lúc giục con thức dậy, hình như có nghe thấy tiếng cây lá lao xao ngoài cửa sổ. Lúc đèo con đến trường cũng không phải gấp gáp vội vàng để tránh giờ cao điểm trên những cung đường ùn tắc. Đường quê thênh thang lắm. Con ngồi sau xe mẹ, hỏi về cánh đồng lúa xanh non, đàn chim chiền chiện đậu trên đường dây điện hay đàn trâu đang thong thả ra đồng. Buổi sáng của những cụ già ở quê là niềm vui với đàn gà, ao cá, vườn rau. Pha một ấm nước chè ngồi dưới gốc sung già, nghe tiếng cá quẫy, sương tan. Nhìn những tia nắng đầu tiên rạng rỡ trên bộ lông màu xanh của chim bói cá. Ai đó vừa lùa vịt xuống ao. Ai đó cắp rổ đi nhặt trứng. Ai sáng ra đã hái ngọn bí non, rủ nhau đi lấy mật ong rừng, chặt măng mai về luộc. Những cụ bà rủ nhau đi chợ, tay xách làn, miệng nói chuyện cá tôm, gió đồng đưa hương lúa hương hoa quện vào từng vạt áo.

Chợ quê còn đọng đầy sương sớm trên quán lá. Hàng quà sáng với bánh cuốn, bánh tai, bún chả, hay những đồng bánh chưng nóng hổi trên chảo rán. Chẳng cần phải mời chào chèo kéo, hơi ấm từ bếp than và mùi thơm đồ ăn nóng hổi cũng làm bụng dạ cồn cào. Ngoài cổng chợ thấy bày những mẹt rau xanh gốc rễ còn dính đất vừa mới nhổ sáng nay. Có khi chẳng cần mua, gặp người quen là dúi vào làn nhau mớ rau, nải chuối, mấy quả na lấy thảo. Người này níu người kia hỏi chuyện ông cụ nhà chị ốm khỏi chưa? Chị còn đau vai gáy nhiều không? Năm nay cấy mấy sào? Sau đợt dịch có định nuôi lợn lại? Những câu chuyện tưởng chừng như không thể dứt ra. Nhưng nong tằm còn đợi ở nhà, đàn lợn chưa cho ăn, có người hẹn sáng nay tới nhà xin giống hoa về trồng… Ở phố có thế không? Hay chuyện bán mua của mỗi buổi sớm mai cũng chua chát đến từng lời mặc cả? 

Cuộc điện thoại của bạn khiến tôi nhớ phố. Nhưng tôi cũng chợt nhận ra mình hạnh phúc đến nhường nào khi mỗi ngày đều được thức dậy ở quê mình.

 

VŨ THỊ HUYỀN TRANG

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Về quỳ dưới hoa

Về ngang quán úa sau đồi
Vạt xưa vàng lạnh thả trôi sương mù
Thõng tay lá, quấn quýt thu
Gió lao đao níu trăng tù và nghiêng

Phim

Diễn ngôn giản dị về nữ quyền

Được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Cho Nam Joo, bộ phim Kim Ji Young, sinh năm 1982 (chiếu tại các cụm rạp của Việt Nam từ ngày 1-11), có thể xem là một diễn ngôn giản dị nhưng thấm thía về bất bình đẳng giới. Sự bất bình đẳng này không chỉ diễn ra trong xã hội Hàn Quốc, mà là một thực tế tại nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam.

Âm nhạc

Dùng âm nhạc góp phần nâng cao ý thức bảo vệ môi trường

Với mong muốn sử dụng âm nhạc để góp phần nâng cao ý thức bảo vệ môi trường, nghệ sĩ piano Phó An My và nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên sẽ chung tay thực hiện đêm nhạc mang tên “Tỉnh” vào tối 24-11, tại Nhà hát Lớn Hà Nội.

Mỹ thuật

Độc đáo tranh lá thốt nốt An Giang

Nâu, đen, trắng và vàng sẫm là các màu chủ đạo được phối hợp hài hòa trong một bức tranh trên lá thốt nốt, điểm nhấn của 4 màu được tạo nên từ sự kết hợp của “bút lửa” (bút điện chấm hàn vi mạch điện tử) khò trực tiếp lên lá thốt nốt, cùng độ nhuần nhuyễn của đôi tay, đôi mắt thẩm mỹ của nghệ nhân tạo nên một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời. 

Sân khấu

Cà phê học thuật Nhân văn “Hát bội - xưa và nay”

Khoa Văn hóa học Trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TPHCM vừa phối hợp với Nhà hát Nghệ thuật Hát bội TPHCM tổ chức chương trình Cà phê học thuật Nhân văn “Hát bội - xưa và nay”. Chương trình đã thu hút đông đảo học sinh, sinh viên thành phố đến tham dự. 

Sách và cuộc sống

Miền thơ ấu đầy hương sắc trong truyện ngắn Trần Hoài Dương

Tập truyện Những truyện ngắn hay viết cho thiếu nhi của nhà văn Trần Hoài Dương bao gồm những truyện đã để lại dấu ấn đẹp đẽ trong lòng bao thế hệ các em nhỏ như Em bé và bông hồng, Cây lá đỏ, Cô bé Mảnh Khảnh, Cuộc phiêu lưu của những con chữ, Những đóa hồng bạch dâng tặng Andersen