Anh Phạm Văn Quốc.
Thôn Phước Giang, xã Hòa Tâm, huyện Đông Hòa (tỉnh Phú Yên) có 319 khẩu với 101 hộ, chỉ cách trung tâm huyện lỵ 7km nhưng vẫn còn sống trong cảnh “trắng” điện – đường – trường – trạm, bởi sự ngăn cách của dòng sông Bàn Thạch. Nhiều năm qua, con em trong thôn thường phải nghỉ học giữa chừng vì đường đến trường quá xa. Trong lúc người dân và chính quyền địa phương đang bế tắc thì có một người dân trong thôn tự nguyện đứng ra đưa bọn trẻ vượt sông đến trường tìm cái chữ. Đó là anh Phạm Văn Quốc.
- Rút ngắn đường đến trường cho học sinh
Ông Trưởng thôn Phước Giang Phạm Văn An bắt đầu câu chuyện bằng nỗi bức xúc không phải vì dân trong thôn không có điện để thắp sáng hay trạm y tế để khám chữa bệnh, mà là chuyện đi lại và học hành của con em: “Cả thôn chỉ có mỗi một phòng học cấp 4 xây dựng từ những năm 80 của thế kỷ trước và đã xuống cấp nghiêm trọng, chỉ tổ chức được lớp ghép 1, 2, 3 và 4, chia làm hai buổi. Sau đó, đứa nào muốn học lên cao hơn thì phải chịu khó cuốc bộ gần 6 cây số đường đá lởm chởm hoặc lội tắt qua sông để đến thôn Phước Lộc (trung tâm xã) học. Mà khổ nỗi, trẻ con sức đâu để cuốc bộ quãng đường dài đến thế vì vậy đành phải lội sông, mà lội sông thì có an toàn đâu! Đã có nhiều trường hợp học sinh tự dùng xuồng nhà chèo đi học bị chìm, phụ huynh thấy vậy sợ quá đành cho con nghỉ học luôn, nên số người học hết cấp 3 trong thôn chỉ đếm được trên đầu ngón tay”.
Chứng kiến những khó khăn của bọn trẻ trên đường đi tìm cái chữ, đầu năm học 2002 – 2003, anh Phạm Văn Quốc bàn với Trưởng thôn Phạm Văn An “gỡ rối” bằng cách cho phép anh sử dụng đò để chở học sinh đi học, rút ngắn được gần 1/5 quãng đường. “Thấy ý tưởng của tôi hay hay, nên trưởng thôn gật đầu đồng ý ngay. Tôi đến nhà anh ruột nài nỉ mượn chiếc xuồng dùng để chở thức ăn cho tôm trị giá gần 30 triệu đồng “gác khói” sau mấy vụ tôm thất bại. Tôi mang đò về gắn máy nổ vào, làm đò chở học sinh đi học ngon lành!” – anh Quốc cho biết.
Chiếc đò chở học sinh của anh Quốc.
Để các em đến lớp đúng giờ, anh Quốc lên kế hoạch đưa, rước cụ thể: Một ngày 4 lượt, sáng 6 giờ chở đi; trưa 11 giờ 20 phút chở về và 12 giờ 20 phút chở đi; chiều 17 giờ 30 phút chở về. Cứ thế từ ngày nắng cho chí ngày mưa, thấm thoắt công việc này đã gắn bó với anh hơn 4 năm nay. Và không biết tự bao giờ những đứa trẻ trong làng Phước Giang gọi anh là “ông Quốc lái đò”.
Bây giờ, khi nhắc đến chuyện học hành của con em bà con trong thôn ai cũng “kể công” anh Quốc. Anh Võ Văn Tánh, có ba đứa con đang học Trường THCS Trần Nhân Tông (xã Hòa Tâm). Kinh tế gia đình eo hẹp vì mấy vụ tôm thất bại; không có điều kiện thuê nhà trọ cho con ăn ở gần trường nên đành ngày hai lượt đi – về. Anh phấn khởi nói: “Bây giờ đi học sướng rồi, cho dù khoản tiền gần 90.000 đồng/tháng góp để ba đứa con tôi đi đò có thể là nhiều so với một gia đình nông dân như chúng tôi, nhưng nếu không có chiếc đò của anh Quốc thì chắc gì con tôi bám trường, bám lớp đến bây giờ”. “Cái sướng” được đến trường của ba đứa con anh Tánh cũng là “cái sướng” chung của 39 học sinh ở thôn Phước Giang hiện nay.
Anh Quốc cho biết: “Tôi thu “đò phí” 500 đồng/học sinh/lượt. Mỗi chuyến chừng 10.000 đồng đủ để mua dầu diezel cho đò vận hành chứ đâu tính chuyện lời lãi gì ở đây, vì hầu hết các em là con nhà nghèo. Bọn trẻ được đến trường là vui lắm rồi.
- “Sẽ không có chuyện mất an toàn”
Việc mà nhiều phụ huynh trong thôn quan tâm nhất, đó là độ an toàn của mỗi chuyến đò - vì bà con đã nghe thông tin ở nơi này, nơi khác, đã xảy ra những vụ đắm đò thương tâm làm chết nhiều người. Tuy nhiên, Trưởng thôn Phạm Văn An khẳng định sẽ không có chuyện mất an toàn, vì chiếc đò của anh Quốc đang sử dụng có kích cỡ dài đến 5m, rộng 2m, đóng bằng ván gỗ và nhôm kiên cố; gắn máy D15 (tương đương 15 sức ngựa) có tải trọng gần 600kg nên chở trên chục em học sinh chẳng nhầm nhò gì. Cái chính là khi vận hành, người điều khiển phải thường xuyên nhắc nhở các em ngồi đúng vị trí và giữ gìn trật tự để tránh tình trạng đùa cợt bất cẩn rơi xuống nước. Còn anh Quốc thì cho biết, một lượt chỉ chở 10 – 15 học sinh, dòng sông thì hẹp do đìa nuôi tôm sú lấn chiếm nên tương đối cạn và không có dòng nước xoáy, nhưng không vì thế mà anh chủ quan.
"Nếu không có chiếc đò của anh Quốc đưa đón hàng ngày thì không biết học sinh của trường có hộ khẩu ở thôn Phước Giang đi học bằng cách gì. Hiện chính quyền địa phương vẫn chưa tìm ra hướng giải quyết” – Thầy Nguyễn Minh Vinh, Phó Hiệu trưởng Trường THCS Trần Nhân Tông nói. |
Gia đình anh Quốc thuộc diện khó khăn, năm miệng ăn chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng giao khoán, nhưng không vì thế mà anh tính chuyện kinh doanh trên chiếc đò này, bởi theo anh nghĩ: “Đời tụi tui đã “gánh” cái khổ, cái nghèo vào thân chỉ vì không được học đến nơi đến chốn. Bây giờ không thể để lũ trẻ tiếp tục nghỉ học. Muốn thôn Phước Giang chúng tôi thoát khỏi thế “ốc đảo” thì phải chăm lo chuyện học hành con trẻ ngay từ bây giờ, dù con đường đến trường còn lắm gian nan”. Và có lẽ đây cũng là suy nghĩ và ước mơ của người dân Phước Giang khi nghĩ về tương lai!
Quang Thuần