Người “điên” ra quốc lộ lượm đinh

Ai cũng bảo anh là “người điên, người khùng…” mới ra giữa quốc lộ 1A nhặt đinh trước sự lưu thông của hàng ngàn xe 4 bánh. Còn vợ anh thì “cằn nhằn” khi thấy chồng mình bỏ việc bán vé số để lo chuyện bao đồng! Ai nói cứ nói, ai la cứ la… anh vẫn hàng ngày làm cái chuyện bao đồng ấy. Nhưng cũng từ chuyện làm không công đó đã giúp nhiều người tránh được tai nạn giao thông nguy hiểm…

  • Lận đận cảnh nghèo

Không biết bao nhiêu lời “to nhỏ” chỉ trích anh Đỗ Văn Ái, 42 tuổi, ở ấp Dinh xã Khánh Hậu thị xã Tân An tỉnh Long An. Nào là: “Nhà nghèo không lo làm ăn, ra quốc lộ lượm đinh làm gì?”; “Thằng chả chán sống nên mới ra giữa lộ cản đầu xe…”; thậm chí họ nói anh “phá chén cơm của người khác, coi chừng bị thanh toán…”. “Mỗi lần nghe xong, tui thấy lo. Nhưng sáng ra thấy đinh nằm đầy trên quốc lộ  mà không lượm không chịu được…!”- anh Ái bộc bạch.

 

Bất chấp lượng xe tấp nập, ngày ngày, anh Ái vẫn đạp xe đi nhặt đinh trên QL 1A đoạn qua Thị xã Tân An - Long An. Ảnh: PHƯƠNG UYÊN

Quốc lộ 1A đoạn chạy ngang địa bàn xã Khánh Hậu thị xã Tân An một thời nhức nhối với việc đinh “nằm” đầy đường. Và chuyện anh Ái trở thành người nhặt đinh trên quốc lộ thật ngẫu nhiên.

Lớn lên trong gia đình nghèo không đất đai, không nghề nghiệp, lập gia đình xong, vợ chồng anh phải đi làm thuê kiếm sống. Chồng vác lúa mướn cho các nhà máy xay xát, vợ ra đồng nhổ cỏ, gặt lúa thuê, giỏi lắm chỉ đủ tiền lo cho 2 con nhỏ.

Nhóm vác lúa mất lòng nhau buộc anh phải nghỉ làm trong thời điểm gia đình rất khó khăn. Tìm việc mãi không được, cuối cùng anh đến xin đại lý vé số “lấy chịu” đi bán kiếm đồng lời.

Đoạn đường từ xã Khánh Hậu ngược lên thị xã Tân An là nơi anh rao vé số hàng ngày. Việc chưa ổn định thì anh bị xe đụng gãy chân phải lên Bệnh viện Chợ Rẫy (TPHCM) điều trị trên nửa tháng, tốn 9 triệu đồng.

Phía chủ xe chỉ đền bồi 7 triệu đồng, 2 triệu đồng còn lại vợ anh phải đi vay “nóng” lo thuốc thang cho chồng. Do gãy xương quá nặng, anh buộc phải nằm nhà suốt 3 tháng. Không đi bán vé số được, vừa mất thu nhập và tốn tiền trị vết thương, gia đình đã khó nay càng khó hơn. Chuyện trong – ngoài dồn lên đôi vai người vợ. Chị Nguyễn Thị Sang (vợ anh) vừa đi nhổ cỏ vừa bán vé số phụ chồng, cố lắm chỉ đủ tiền mua gạo và lo thuốc cho anh.

Vết thương dần bình phục nhưng chân yếu hẳn không làm được việc nặng, anh Ái quay lại nghề bán vé số dọc theo quốc lộ 1A. Năm 2004, nạn rải đinh xuất hiện trên quốc lộ ...

  • Bất chấp hiểm nguy

“Hôm đó, mới mờ sáng, vừa ra khỏi nhà chưa kịp bán vé số thì nghe tiếng xe té cái rầm. Tui chạy tới thấy một phụ nữ mang bầu bị té, người và xe Hon-đa văng vào lề cỏ. Thật may mắn, chị không bị thương. Đỡ chị lên xong, tui mới phát hiện chiếc xe cán đinh bị lủng ruột. Nhìn ra quốc lộ mới thấy đinh rải 3 – 4 hàng rất dài...” - Anh nhớ lại.

Sau lần đó, hình ảnh người phụ nữ mang bầu té xe cứ lẩn quẩn trong đầu. Anh suy nghĩ bâng quơ “nếu không té vào lề cỏ mà văng ra ngoài quốc lộ, rồi xe lớn hàng chục chiếc lao tới thì sẽ ra sao? Bản thân anh từng bị xe đụng nên khi nghĩ đến những tình huống như vậy, anh rùng mình...Vậy là anh quyết định ra quốc lộ lượm đinh để bà con đi lại không bị tai nạn. Ngày đầu lượm đinh từ 7 giờ sáng đến 10 giờ vẫn chưa hết.

Thông thường màu cây đinh trùng với màu nhựa đường nên muốn phát hiện phải nhìn thật kỹ. Chỉ cần thấy 1 cây đinh là nguyên cả đoạn dài hàng trăm mét, thậm chí cả cây số chỗ nào cũng… có đinh. Nào là đinh 2 phân, 3 phân, đinh 3 mũi, ốc, vít… thứ gì có thể đâm thủng ruột xe là có mặt lềnh khênh trên quốc lộ. Điều đáng quan ngại là mật độ xe đi qua địa phận thị xã Tân An rất cao, nhất là buổi sáng. Do đó, để lượm hết hàng trăm, hàng ngàn cây đinh không hề đơn giản.

Chỉ cần sơ suất một chút thì bị xe tông bất cứ lúc nào. Bản thân anh đã bị xe đụng thành thương tật, một chân đi lại chậm chạp nên việc tránh xe trên quốc lộ vô cùng khó khăn. Anh kể: “Có hôm đinh rải quá nhiều, cứ bước ra lượm được vài cây thì vội bước vào tránh xe… mất cả giờ đồng hồ mà lượm chưa hết một chỗ.

Thấy lâu quá, tui ngồi đại ngoài lề lộ để nhặt cho nhanh. Không kịp quan sát nên xe từ hướng thành phố chạy tốc hành về hướng Mỹ Tho, họ thắng cái “két” ngay trước mặt làm tui hết hồn hết vía. Bác tài chửi như tát nước, hỏi tui bộ chán sống rồi sao ra quốc lộ ngồi cản đầu xe”.

Sau lần ấy, vợ anh cằn nhằn, rồi khóc lóc vì sợ anh bị xe đụng lần nữa, chưa kể, vì cứ lo lượm đinh không bán được vé số, nhiều hôm phải “ôm sô” không đủ tiền trả cho đại lý! Thương vợ, anh hứa không lượm đinh nữa nhưng sáng ra lộ thấy đinh là trong lòng anh lại bứt rứt không yên.

Để tránh nguy hiểm và khỏi bị vợ mắng, anh sáng chế phương pháp nhặt đinh mới bằng cách dùng thanh tre dài khoảng 2m-3m, buộc vào đầu một cục nam châm. Khi phát hiện đinh, có thể ngồi trên xe đạp dựng sát lề đường rồi đưa thanh tre ra và đinh sẽ hít vào cục nam châm. Cách làm này nhanh lại an toàn hơn ra ngồi giữa lộ.

Làm việc nghĩa chẳng dễ dàng chút nào. Thấy anh hàng ngày cặm cụi lượm đinh, một số người “giấu mặt” to nhỏ bảo anh coi chừng bị trả thù vì phá “nồi cơm” của họ. Thoạt đầu anh cũng lo, nhưng khi nghĩ đến việc làm có thể giúp ích cho bà con đi đường khỏi tai nạn; cộng với sự động viên ủng hộ của chính quyền địa phương làm anh thêm vững tâm.

Hơn 2 năm âm thầm nhặt đinh trên quốc lộ, Đỗ Văn Ái đã lượm không biết bao nhiêu đinh các loại, theo ước tính có lẽ không dưới 6-8kg. Nhiều người tính nhẩm với số đinh trên chỉ cần 1/3 số lượng xe cán phải thì không biết sẽ xảy ra bao nhiêu tai nạn giao thông trên đoạn đường nguy hiểm này.

  • ...Và nỗi đau thể xác!

Anh Ái bên đống đinh nhặt được trên QL 1A (đoạn qua Thị xã Tân An tỉnh Long An).
Ảnh: PH.U.

Ngồi trong căn nhà đơn sơ, tài sản chẳng có gì quý giá nhưng chúng tôi cảm nhận được cuộc sống gia đình anh đầm ấm hạnh phúc. Sau những lần chứng kiến bà con động viên và cám ơn chuyện chồng lượm đinh, chị Sang (vợ anh) dần hiểu ra tâm tánh chồng mình và càng yêu, cảm phục anh hơn.

Từ chỗ cản ngăn, chị quay sang ủng hộ chồng. Song song đó, chị khuyên anh chỉ nên bán vé số 1 buổi sáng để dành thời gian làm việc xã hội.

Riêng chị bán cả ngày và đảm đương luôn chuyện gia đình, nội trợ… Hiện tại, 2 đứa con ngày càng lớn, đứa học lớp 5, đứa lên lớp 2, chi phí học hành tốn kém nhiều hơn, mọi chuyện đều trông vào tiền bán vé số nên túng thiếu trăm bề. Gần đây, chân anh Ái bị đau nhức liên tục, nhất là khi gặp thời tiết lạnh. Chị Sang bùi ngùi: “Hồi ổng bị gãy chân, các bác sĩ phải cặp vào 4 khúc i-nốc.

Theo quy định thì đúng 1 năm là lên Bệnh viện Chợ Rẫy tái khám để lấy i-nốc ra nhưng đến nay đã 5 năm, vẫn chưa được tái khám lần nào do gia đình nghèo quá. Nhiều lúc thấy ổng đau nhức suốt đêm không ngủ được, lòng tui nóng như lửa đốt mà chỉ biết khóc!”. Theo chị Sang dò hỏi: để lấy 4 cây i-nốc trong chân anh Ái ra tốn khoảng 6 triệu đồng. Số tiền trên không quá lớn, nhưng đối với gia đình chị là “chuyện trong mơ” không tài nào lo nổi!

Lúc chúng tôi ra về, anh Nguyễn Văn Hạnh- Trưởng ấp Dinh nhắn gởi: “Về thành phố, nhờ nhà báo lên tiếng để các nhà hảo tâm giúp ảnh điều trị cái chân. Tội nghiệp vợ chồng thuộc diện nghèo nhưng sống hiền hòa, chân thật và nghĩa khí. Nhờ ảnh mà nạn rải đinh đã giảm. Cũng nhờ ảnh mà nay nhiều người ngộ ra và cùng tham gia lượm đinh với anh”.

Từ việc làm xã hội tích cực. Mới đây, Tổng Cục xây dựng lực lượng Công an nhân dân (Bộ Công an) đã gửi thư khen ngợi. Anh thực sự cảm thấy sung sướng khi chuyện nhặt đinh của mình có ý nghĩa, cho dù vết thương trên người lúc nào cũng đau…

HUỲNH PHƯỚC LỢI

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Ảnh

Cá kho Vũ Đại vào mùa

Làng Vũ Đại (nay thuộc xã Hòa Hậu, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam) nổi tiếng nhờ tác phẩm Chí Phèo của nhà văn Nam Cao. Ngày nay, địa danh này còn được nhắc đến nhiều bởi những đặc sản hấp dẫn khách sành ẩm thực: chuối ngự tiến vua, hồng không hạt... và đặc biệt là cá kho.

Video

Trao giải “Văn hay chữ tốt” và “Lớn lên cùng sách”

Hội thi “Văn hay chữ tốt” cấp thành phố lần thứ 21 được tổ chức vào ngày 7-1 và hội thi “Lớn lên cùng sách” lần thứ 6 được tổ chức vào ngày 8-1 vừa qua đã khép lại thành công tại Lễ tổng kết trao giải sáng nay 15-1 tại TPHCM.

Giao lưu trực tuyến