Buồn thiu lì xì!

SGGP
Mấy ngày gần tết, má đi lên nhà trước thì tụi nhỏ cũng lên nhà trước, má xuống nhà sau, tụi nó cũng kéo xuống nhà sau, má mần công chuyện gì thì hụ hợ chuyện đó. Hết theo má thì đi theo nội. Lâu lâu ngoáy trầu rồi chẻ cau cho nội, thấy nội làm thì bắt chước rồi giành làm. Cau chẻ miếng bự chảng, nhai không nổi, miếng nhỏ xíu không đủ nhét kẽ răng.

Thấy tía về tới cổng là lật đật rót nước, xách cái nón đem vô treo lên vách liền cho tía. Không ai biểu, không ai mượn thì mấy ngày cận tết, tụi nhỏ cũng tự động siêng. Bởi ráng lấy lòng người lớn trong nhà để tết còn được lì xì. Thiệt tình, đúng là con nít, trông tết một mà trông lì xì tới mười.

Mấy bữa dọn dẹp nhà cửa, rồi làm củ kiệu, dưa cải để ăn tết, má biểu phụ má, đứa nào nhăn mặt, trề môi là má hù liền: “Giờ làm biếng là tết hông có đòi lì xì nha”. Đứa nào cũng lật đật xách rổ, xách thau, ngồi trực sẵn để chờ má sai, má biểu gì là làm liền. Đi chợ tết thì đứa nào lớn đi theo để phụ xách đồ cho má, đứa nhỏ ở nhà đợi má đi chợ vừa về tới là chạy ra tận cổng rước, phụ xách đồ vô để trong nhà.

Con nít trong nhà lúc nào mà không được thương, được ưu tiên nhất nhà, xin tiền mua cái bánh, cây kẹo có khi nào tía má tiếc đâu. Nhưng hễ tết là lại trông lì xì, bao lì xì cũng không bao nhiêu, mua được vài cái bánh, cây kẹo, vậy mà tụi nhỏ mừng, trông mau tới tết. 

Buồn thiu lì xì! ảnh 1
Năm nào nhận lì xì xong đám nhỏ cũng ngồi khoe với nhau, nào là cái bao này của nội, cái này là của tía má, cái kia là của cô Năm, bác Hai, ông Ba… Bao lì xì xanh, đỏ đủ màu, rồi hình hoa đào, hoa mai, Tiên Đồng - Ngọc Nữ… đứa nào cũng giành phần là bao lì xì của mình đẹp nhất, rồi cả đám ngồi cười khúc khích với nhau.

Sau này, anh Hai, chị Ba đi làm xa nhà, mỗi lần về là má dặn: “Để dành chút đỉnh lì xì cho tụi nhỏ nha bây, có cái bao xanh, đỏ là tụi nó mừng lắm, còn bây muốn bỏ trong đó nhiêu cũng được”. Anh Hai cười khì khì: “Phải có cho em nó mừng chứ má. Con có để dành hết rồi, không có để mấy đứa trông tội nghiệp”. Tiền trong mỗi bao lì xì không đáng là bao nhiêu, nhưng phải lựa tờ tiền mới tinh, thẳng thớm. Má nói lì xì để lấy hên, lấy lộc nên phải lựa tiền thiệt mới.

Sáng mùng 1 tết, đứa nào cũng quần áo mới chỉnh tề, xếp hàng chúc tết nội để nội lì xì, sau đó thì tới ba má, anh chị trong nhà. Nhận lì xì xong, cả đám lao xao bên hộp bánh mứt, rồi dắt nhau chạy giỡn khắp nhà. Không chỉ sắp nhỏ mới có lì xì, mà ba má rồi anh chị lớn cũng được nội lì xì để lấy lộc, lấy hên đầu năm. Rồi ba má, anh chị cũng mừng tuổi nội, chúc nội sống lâu với con, với cháu.

Bà con họ hàng, khách khứa đến chơi, chúc tết ba ngày xuân, sau màn thắp hương bàn thờ tổ tiên, chúc tết người lớn trong nhà với nhau, thì tới lượt lì xì cho sắp nhỏ. Bác Hai vui tính nên tụi nhỏ khoái lắm. Mỗi lần lì xì là bác Hai bắt phải chúc tết bác Hai thiệt hay thì mới có lì xì. Vậy là tụi nhỏ xếp hàng, bao nhiêu câu chúc tết hay, đẹp cứ gom lại rồi nói một lèo, bác Hai cười khà khà: “Ráng học giỏi, mau lớn cho tía má nhờ nữa nghen con!”. Đám nhỏ dạ thưa.

Nhưng cuộc sống ngày càng thay đổi. Tụi nhỏ bây giờ cũng khác xưa. Có năm tía đi chúc tết họ hàng về mà mặt hông vui, má hỏi sao thì tía kể, lì xì bây giờ tụi nhỏ mở ra coi liền, ít quá tụi nó trề môi. Con nít như tờ giấy trắng, nào biết đòi hỏi hay phân biệt ít nhiều, có lẽ cũng vì biến tướng từ người lớn mà ra. Bao lì xì không còn đựng cái lộc, cái hên đầu năm mới mà bao lì xì là phải một mệnh giá hẳn hoi. 

Có khi tiền lì xì trong ba ngày tết của một đứa nhỏ bằng cả tháng lương của người lao động. Nhiều người còn vịn vào bao lì xì để đạt mục đích riêng. Lì xì trong nhà còn ít hơn lì xì con cháu của sếp. Cũng bởi những lẽ đó mà tụi nhỏ bắt đầu so đo, hơn thua nhau trong mỗi bao lì xì. Người ta bị cuốn xoáy vào danh lợi mà quên mất giá trị và ý nghĩa của tục lì xì đầu năm hồi nào không hay. 

Nhiều cái tết, xấp bao lì xì má để sẵn còn nguyên. Đi chúc tết thà không lì xì cho rồi, chứ lì xì ít quá cũng bị soi. Những cái bao lì xì đỏ thắm, in hình cành mai vàng lấp lánh… nhưng nằm buồn thiu trong tủ, không còn ai đợi ai trông nữa rồi, có chăng là chỉ chờ cái mệnh giá nằm trong đó! 

KIM LOAN

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Bình ngô đại chiến sẽ được chuyển thể lên sân khấu múa trong thời gian tới

Gửi tình yêu sử Việt vào múa

Dự án Vũ đạo Việt sử - chuyển thể từ bộ phim dã sử diễn họa Bình Ngô đại chiến lên sân khấu múa, đang trong giai đoạn chuẩn bị, nhưng đã cho thấy tâm huyết của những người trẻ, dù họ đang đối diện với vô vàn khó khăn.  

Phim

Hương vị của tình thân

Không chỉ quy tụ dàn diễn viên nhiều thế hệ với diễn xuất nhập tâm, Hương vị tình thân còn ghi điểm bởi câu chuyện với rất nhiều nút thắt được đẩy lên cao trào trong từng tập phát sóng.

Âm nhạc

Nguyễn Việt Trung dấu son piano Việt

“Tôi được biết, một tạp chí âm nhạc của Ba Lan đã viết: “Nguyễn Việt Trung đến từ Việt Nam là một tài năng piano trẻ đã  cảm thụ âm nhạc bằng một tâm hồn trong sáng và tươi mới. Tâm hồn trong sáng và tươi mới ấy cũng chính là tâm hồn người Việt Nam”. Em hãy biểu diễn bằng trí tuệ, tài năng và tâm hồn Việt Nam”. Trong thư khen Nguyễn Việt Trung, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Quang Hiệu đã có những lời động viên như thế.

Sân khấu

Nhà hát truyền hình: Giải pháp đồng hành sân khấu

Cục Nghệ thuật biểu diễn (NTBD), Bộ VH-TT-DL cho biết, đã lựa chọn nhiều tác phẩm nghệ thuật sân khấu chất lượng để ghi hình và phát sóng trên Đài Truyền hình Việt Nam (VTV), Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) cùng một số đài địa phương. Đây được cho là giải pháp đồng hành với sân khấu trong thời điểm hiện tại.

Sách và cuộc sống

Sáng tác

Đi qua mùa hạ

Sinh nhật ba mươi lăm tuổi, vào một ngày cuối hạ, dăm bảy anh chàng hàng tuần vẫn là vệ tinh không ai quên gửi lời chúc, lời tán tỉnh, hoa và quà đến Thư. Anh - người duy nhất cô yêu đơn phương suốt bảy năm qua thì không. Đó cũng là ngày Thư đọc lại lần cuối những trang nhật ký cho mối tình ấy và đốt thành tro bụi.

Mỹ thuật

Hội họa hướng về cộng đồng

Trong những ngày này, rất nhiều họa sĩ đã chung tay hướng về cộng đồng qua các tác phẩm. Các bức tranh không chỉ có giá trị cao về nghệ thuật mà còn góp phần lan tỏa nguồn năng lượng tích cực, chia sẻ một phần khó khăn với cộng đồng và lực lượng tuyến đầu.