Vì sao chợ nông sản Nam Dong bị “trùm mền”?

Chợ đầu mối nông sản Nam Dong (Cư Jút) được phê duyệt đầu tư xây dựng theo Quyết định số 1398 ngày 17-7-2006 của UBND huyện Cư Jút, Đắc Nông với diện tích hơn 4 ha, chia làm 2 giai đoạn để thi công. Thời gian triển khai trong giai đoạn 1 là 470 ngày kể từ tháng 1-2007, gồm các hạng mục chính như nhà điều hành, nhà lồng, nhà thu mua nông sản, sân phơi, lắp đặt hệ thống nội thất… Tổng mức kinh phí trong giai đoạn 1 gần 5 tỷ đồng được trích từ nguồn vốn hỗ trợ của Trung ương. Dự án do Ban quản lý các dự án huyện Chư Jút làm chủ đầu tư, Công ty TNHH Xây dựng Thăng Long thi công.

Đầu tháng 4-2008, sau khi hoàn thành các hạng mục chính của giai đoạn 1, UBND huyện Cư Jút đã kêu gọi các tổ chức, doanh nghiệp, cá nhân… có nhu cầu mua bán nông sản vào hoạt động. Tuy nhiên, đến nay vẫn chưa có đơn vị hay cá nhân nào đăng ký tham gia. Ông Lê Văn Kham, Phó ban quản lý các dự án huyện Cư Jút, cho biết: “Do đến nay chợ vẫn chưa lắp đặt xong hệ thống điện, cũng chưa có quy chế hoạt động nên việc kêu gọi họp chợ mới chỉ là hình thức mà thôi. Thời gian tới, huyện sẽ cử cán bộ đi học tập kinh nghiệm của mô hình chợ nông sản tại một số tỉnh ở ĐBSCL, sau đó xây dựng quy chế rồi mới có thể đưa chợ đi vào hoạt động được”. Rõ ràng, cách làm như vậy không chỉ gây lãng phí thời gian mà còn không thể tập trung kêu gọi, thu hút được các tổ chức, doanh nghiệp hay cá nhân vào tham gia hoạt động tại chợ như kế hoạch đã đề ra.

Một trong những nguyên nhân khác mà đến nay chợ nông sản Nam Dong vẫn chưa thể thu hút được các đơn vị hay cá nhân về tham gia buôn bán đó chính là hệ thống cơ sở hạ tầng còn thiếu đồng bộ, chợ lại đặt ở khu vực không phải là trung tâm của đầu mối nông sản. Anh Lê Thế Thịnh, chủ một đại lý thu mua nông sản ở Nam Dong, nhận xét: “Chợ nông sản chắc chắn phải có những kết cấu khác biệt so với loại hình chợ buôn bán tiểu thương. Chẳng hạn như phải có gian trưng bày hàng hóa, lò sấy, quạt sấy nhằm bảo quản nông sản, phòng kiểm định chất lượng hàng hóa… để cho người mua, kẻ bán vào đây đều được đáp ứng các nhu cầu về kinh doanh, giới thiệu sản phẩm. Hơn nữa với vị trí của chợ hiện nay, nông dân các vùng có sản lượng nông sản lớn nhất như Ea Pô, Đắk Wil, Đắk D’rông và thậm chí là cả Nam Dong... muốn đưa sản phẩm của mình ra chợ thì cũng mất một khoảng đường vận chuyển khá dài. Với những nan giải về kinh phí vận chuyển, các loại phí và thuế, công tác bảo quản, chắc chắn người dân chúng tôi phải cân nhắc trước khi đưa sản phẩm ra chợ…”.

Chợ nông sản Nam Dong hiện nay trông chẳng khác gì chợ buôn bán của các tiểu thương. Với đà này, chưa biết đến bao giờ nông dân trên địa bàn mới có thể đưa hàng hóa của họ đến chợ để giới thiệu và tiêu thụ nhằm thoát khỏi nạn đầu cơ giá cả.

Trung Minh

Tin cùng chuyên mục