Những người nghèo bán “ước mơ tỷ phú”

(SGGP 12G). - Mỗi tờ vé số lời 480đ, ngày kiếm được 40.000-60.000đ nếu bán được 100 vé, những người bán vé số phải đi rạc cẳng khắp nẻo đường ngõ phố. Họ đến từ nhiều tỉnh khác nhau và chọn bán vé số làm nghề mưu sinh. Tiền bán vé số chỉ đủ đắp đổi qua ngày, song điều đáng quý là họ chấp nhận khổ cực, mưu sinh chân chính kiếm từng đồng tiền lẻ. Gần đến năm học mới, họ phải “tăng tốc” để kiếm thêm tiền gửi về quê mua áo, mua sách cho con đến trường…

Mưu sinh

Anh Dương vui cười vì đã bán hết vé số trong ngày

Cơn mưa suốt đêm tầm tã vừa ngớt, vợ chồng anh Dương lục đục lôi chiếc xe đạp và dặn đứa con gái lớn: “Ngủ với em rồi mẹ về đưa đi học”. Điệp khúc ấy, sáng nào cũng lặp đi lặp lại. Ra khỏi nhà, hai vợ chồng đạp xe về hai hướng khác nhau. Anh chị phải đi từ tờ mờ sáng để bán cho người dân đi lễ nhà thờ và uống cà phê sớm. 6g sáng, chị vợ quay về căn nhà của mình ở đồi Nhái (bãi tắm trại Nhái) đánh thức con dậy và cho chúng đến trường. Sau đó, ăn vội ổ bánh mì khô khốc, chị lại đạp xe đi bán “tăng hai”.

Đã 11 năm qua, vợ chồng anh Dương chọn bán vé số làm nghề mưu sinh. Bởi ở thành phố du lịch Vũng Tàu đông đúc này, với thân hình tật nguyền của anh Dương và đôi mắt dị tật bẩm sinh của chị Hiền khó có thể xin được một công việc đồng lương ổn định. Dương bảo: “Hai vợ chồng em làm nghề này chỉ đắp đổi qua ngày. Nghề bán vé số là đi bán ước mơ cho người khác. Nắng đắt, mưa ế!”.

Căn nhà anh Dương ở hiện nay là của UBND phường 11 xây theo diện nhà tình thương. Hai con nhỏ, đứa lớp 4 đứa lớp 1, tự nấu ăn, tự đi ngủ, tự học bài mỗi khi bố mẹ chúng đi bán vé số đêm. Em Thương (con gái chị Hiền) kể: “Cả tháng mẹ mới mua một bữa thịt heo. Bữa nào cũng ăn cơm cá khô”.

Một hoàn cảnh đáng thương khác là em Nguyễn Văn Đức đến từ Tiền Giang. Đức theo người cùng quê lên thành phố Vũng Tàu bán vé số kiếm tiền gửi về cho ba và dì ở quê. Em tâm sự: “Gia đình con nghèo lắm. Ba con có dì hai, không thương con. Con thường bị đánh và bắt đi kiếm tiền”. Tôi hỏi Đức đã học đến lớp mấy, em trả lời: “Con học lớp 4. Con muốn đi học như các bạn nhưng ba nghe lời dì không cho đi”.

“Mảnh đời” bán vé số của anh Thương ở khu phố Phước An, phường 10, thành phố Vũng Tàu cũng lắm éo le. Anh Thương bị tật nguyền bẩm sinh. Hằng ngày, anh nhọc nhằn trên chiếc xe lăn đi bán vé số kiếm tiền cho con ăn học. Anh bảo: “Cả hai vợ chồng em làm vé số mà không đủ ăn. Nếu cả hai vợ chồng đi từ sáng sớm thì kiếm được 60.000 đến 70.000đ là nhiều. Em dành tiền mua thuốc cho má đang ốm ở nhà, còn lại mới dùng”.

Phận người chuyên bán “ước mơ”

Trên chiếc xe đạp cũ nát, chị Mai rướn người đạp từng vòng xe nặng nề leo dốc. Khuôn mặt hốc hác sạm đen vì nắng. Chị ngồi bệt xuống triền cát ven đường, ngửa nón đếm từng đồng tiền xu, tiền giấy lẫn lộn. Chị lẩm bẩm: “Còn 9 tờ không bán cho ai được, thôi mình ôm luôn biết đâu lại đổi đời”. Rồi chị kể cho tôi nghe cuộc đời “ba chìm bảy nổi” của chị (lời chị nói).

Năm 1998, chị bỏ miền sơn cước Hương Sơn, Hà Tĩnh vào Vũng Tàu sinh sống cùng với cái thai không tác giả. Đất khách quê người lấy gì nuôi thân khi hai bàn tay trắng không nghề nghiệp. Trong túi vẻn vẹn còn 30.000đ, chị liều đi mua 15 tờ vé số (mỗi tờ lúc đó là 2.000đ) rồi “nhập” cùng bọn trẻ cơ nhỡ đi bán dạo khắp bờ biển Vũng Tàu mỗi đêm. Ban ngày chị đi rửa bát cho tiệm phở kiếm cơm ăn.

Trong một lần lấy vé số nơi đại lý, chị tình cờ gặp anh Hách (người Nghệ An, cũng có hoàn cảnh éo le nghèo khổ). Họ nên vợ thành chồng mà không cần cưới hỏi. Chiếc lều của họ cheo leo giữa đồi hoang vắng. Không điện, không nước, không người qua lại, ngày đi bán vé số, đêm về làm bạn với chim rừng. Hai người tựa vào nhau lay lắt qua ngày. Đứa con của chị Mai ra đời trong túp lều cỏ ấy.

Chị gạt nước mắt chỉ tay về sau lưng: “Chú biết răng không. Tui có cái nhà ni là trời cho vợ chồng tui đó. Ba năm trước, trong một đêm mưa tầm tã tui nằn nèo một ông mua vé số cho tôi. Ông ta nhìn tôi ái ngại và mua cả 20 tờ. Ông chẳng để ý đến vé mà mua như giúp tôi. Dè đâu, tối hôm sau vợ chồng ông đến chỗ cũ tìm tôi và cho tôi 10 triệu đồng. Nghe đâu ông ấy trúng hơn tỷ đồng. Vậy là tôi có nhà ni. Ở đời, ở hiền gặp lành chú hề. Chú mua cho tôi đi, biết đâu mai chú lại trở thành tỷ phú”. Rồi chị cười móc từ chiếc bóp cũ kỹ một tập vé số của ngày hôm sau. “Tập vé ni tôi cố bán đêm nay cho hết. Ngày mai tôi không đi được, vì ở nhà trông anh ấy bệnh. Phải tăng tốc để kiếm tiền mua cho con cái áo mới đến trường chứ. Sắp đến năm học mới rồi”…

Màn đêm buông xuống, bãi Trước, bãi Sau, bãi Dứa, bãi Dâu lung linh sắc màu ánh điện. Đối lập với dòng người tấp nập nối đuôi nhau trên đường phố đi xem ca nhạc, uống cà phê, đi khách sạn, nhà hàng ăn uống vui chơi giải trí ngày nghỉ cuối tuần là những em bé, người già, phụ nữ, người đạp xe, người đi bộ với tập vé số trên tay chìa cho người này, chìa cho người kia trông đợi, để kiếm từng đồng tiền cho cuộc mưu sinh đầy vất vả....

Mai Thắng

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Đầu tư kỹ thuật số - thương vụ hay canh bạc - Bài 1: Thế giới Coin

Đầu tư kỹ thuật số - thương vụ hay canh bạc - Bài 1: Thế giới Coin

LTS: Trong sự phát triển của công nghệ số và mạng xã hội, đầu tư tài chính online, tiền kỹ thuật số… trở thành xu hướng thu hút nhiều người. Nhưng cũng chính từ đây, không ít biến tướng, chiêu trò mà lằn ranh giữa thương vụ đầu tư hay một canh bạc rất đỗi mong manh.

Ảnh

Chống chọi với giá rét

Sau dịch Covid-19, bão lũ, sạt lở là những đợt rét đậm, rét hại kéo dài ở miền Bắc và Bắc miền Trung vào mấy ngày gần tết, càng khiến cuộc sống của người dân thêm khó khăn.

Video

Điểm tin SGGP Online ngày 20-1-2021

Viện KSND TPHCM nhận danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới; Quảng Trị: Liên tiếp phát hiện và bắt giữ 29 người nhập cảnh trái phép; Tốc độ tăng trưởng kinh tế đạt khoảng 6,3%/năm trong giai đoạn 2021-2025; Thông điệp chia tay của đệ nhất phu nhân Mỹ; Giai phẩm SGGP Xuân Tân Sửu 2021… là những nội dung đáng chú ý có trong Điểm tin SGGP Online ngày 20-1-2021.

Giao lưu trực tuyến