“Robinson” cồn Ông Lễ

Công việc nhọc nhằn, đơn độc của người giữ rừng không phải là mối bận tâm của anh chàng “Robinson” này. Vấn đề là làm thế nào để tồn tại trong điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt, vượt lên mọi thiếu thốn để hoàn thành nhiệm vụ trong khi “Robinson” chỉ còn một chân…

  • Vượt lên số phận

Anh chàng “Robinson” ấy hiện đang trấn giữ rừng ở cồn Ông Lễ (xã An Điền), nơi vùng đất heo hút nhất của huyện Thạnh Phú (Bến Tre) nằm sát bên bờ biển Đông.

Để đến được với “Robinson”, tôi làm cuộc hành trình trên sông nước thật vòng vo, xa thẳm: Khởi hành tại chợ Bến Vinh (An Thạnh), con tàu thẳng tiến xuống vàm Biện Lễ, rạch Cừ rồi ra rạch Sâu, Hồ Cua trên sông Băng Cung; lại trổ ra cửa sông Hàm Luông, tàu chạy thêm một đỗi thật xa thì mới tới khém Bần dẫn vào cồn Ông Lễ.

Rừng dương trên cồn Ông Lễ do thương binh Lê Văn Nhánh trồng và chăm sóc.

Trên cồn Ông Lễ, không gian vắng lặng, chỉ có tiếng vi vút của rừng dương mỗi khi gió biển từ khơi xa kéo vào bờ, và xa xa vẳng lại là tiếng rầm rì của sóng. Xuất hiện giữa rừng dương là một người đàn ông dáng người vạm vỡ, mình trần, đen đúa nhưng mất một chân.

“Xin lỗi, có phải anh là… Tám Nhánh?” -tôi mở đầu. “Đúng, tôi đây” - Tám Nhánh nói.

Anh mời tôi vào ngôi nhà lá, ngôi nhà mà anh được phép cất tạm trong đất rừng để làm chốt giữ rừng ngay sát khém Bần. Giọng anh hồn hậu “Tôi: Lê Văn Nhánh, sinh năm 1955, trước năm 1980 là lính của Tiểu đoàn Hậu cần, Sư đoàn 4, Quân khu 9. Năm 1980, lúc trên chiến trường K, tôi đạp mìn, phải cưa mất chân phải và trở thành thương binh loại 3/4 ...”.

Khi xuất ngũ, Lê Văn Nhánh trở lại quê nhà ở vàm Biện Lễ, xã An Thạnh, Thạnh Phú sống cảnh nghèo rớt mồng tơi với đàn con nheo nhóc bốn đứa. Anh thở dài: “Sống giữa vùng sâu, bốn bề sông nước mà chỉ còn lại… một chân làø mặt hạn chế lớn của tôi trong cuộc mưu sinh để nuôi bản thân và vợ con!”.

Thời gian này, trên bờ làm ruộng không sống nổi nên anh chuyển qua sống nghề hạ bạc trên sông nước như đi rập cua, hứng cua, chài lưới bắt cá…; đi vá lưới mướn, vào rừng kiếm củi… Giọng anh se lại: Thú thật, nhiều lúc một mình chèo xuồng trên con sông vắng nào đó, nhớ đến cuộc sống của gia đình sao quá trời khó khăn, rồi nhìn xuống chân mình, những lúc đó tôi nghĩ thà chết đi cho rồi còn hơn… Song khi nghĩ đến đàn con, tôi lại lấy hết bình sinh, tiếp tục chèo chống con xuồng và cố đưa nó vượt qua mọi sóng gió…”.

Anh Nguyễn Kim Tưởng, người cùng quê, đồng đội cũ của Tám Nhánh, nói: “Tám Nhánh là người chịu cực rất giỏi và “ném” vào đâu cũng sống được…”. Nhờ vào tính chịu thương chịu khó nên năm 1987 anh được nhận vào làm ở Tổ bảo vệ và gia cố Đập đá hàn tại Vàm Rỗng, sau đó chuyển sang Đội giữ rừng tại Nông trường do Tỉnh đội Bến Tre quản lý và đến năm 1997, anh là lính giữ rừng của Ban quản lý Rừng phòng hộ và đặc dụng tỉnh Bến Tre cho đến nay.

  • Lá phổi xanh cho mọi người

Cơn bão số 5 (1997) tàn phá nặng nề đất và rừng ven biển Thạnh Phú. Sau bão thế kỷ, Tám Nhánh đến nhận công tác ở cồn Ông Lễ với nhiệm vụ trồng rừng, giữ rừng, và những cây dương ngày ấy anh trồng nay đã cao ngất ngưởng, trở thành khoảng rừng dương phòng hộ rộng 4, 8 ha. Tám Nhánh cho biết: “Hiện tôi là Tiểu khu trưởng Tiểu khu 13.

Tiểu khu 13 có trên 60 ha rừng bần, 4,8 ha rừng dương. Tổ giữ rừng gồm 3 người trong đó có tôi. 3 anh em chúng tôi chia nhau mỗi người canh giữ một khu vực rừng - Tám Nhánh chỉ tay qua phía bên kia con khém Bần. Rừng đã hồi sinh.

Rừng bần hồi sinh bên cửa sông Hàm Luông.

Những thảm rừng bần phát triển xanh thẳm như vậy, từ đây (An Điền) đã kéo dài đến cửa sông Hàm Luông, bao lấy bờ biển hai xã Thạnh Hải, Thạnh Phong dài xa hơn 25 km. Còn bên trong rừng bần là rừng dương, đước, mắm…, tất cả tạo thành một lá chắn xanh vững vàng bên bờ biển Đông”.

Đêm trên cồn Ông Lễ, gió từ ngoài biển phần phật kéo vào rồi như muốn hất tung ngôi nhà lá giữ rừng của Tám Nhánh lên không trung. Trong nhà, bên ánh đèn dầu liên hồi nhảy múa, tôi hỏi Tám Nhánh về tiền thù lao cho người giữ rừng. Tám Nhánh trầm ngâm: “50.000 đồng/ha/năm. Tổ gồm 3 anh em chúng tôi giữ 66 ha, chia ra mỗi người được khoảng 1,1 triệu đồng/năm. Mùa nắng ở đây rất hiếm nước ngọt.

Để cải thiện cuộc sống, tôi nuôi đàn gà, trồng ít hoa màu ngắn ngày trên đất trống của rừng vào mùa mưa; có nước (thủy triều lớn, ròng), tôi tranh thủ đi hứng cua, rập cua. Đạm bạc lắm thôi. Tuy nhiên, tôi cũng tạm sống được vì hiện các con tôi đã trưởng thành, hàng tháng tôi có thêm 517.000 đồng tiền thương binh”.

Nói xong, Tám Nhánh vội mang vào chiếc chân giả, tay vớ lấy chiếc đèn pin và tấm vải ny long che mưa. “Đêm đã khuya rồi, anh Tám định đi đâu?” - tôi hỏi. Giọng Tám Nhánh khẽ khàng: “Đi tuần tra rừng theo mật định riêng của tổ giữ rừng chớ đi đâu. Khuya khuya tôi sẽ về…” Và, mưa cũng bắt đầu nặng hạt trên những vạt bần, hàng dương. Xa xa có tiếng sấm chớp rền trời. Rừng đêm bây giờ mới thật lạnh lẽo. Lạnh lẽo vậy mà với chiếc chân giả, có đêm Tám Nhánh lội bộ hàng mấy cây số để canh giữ rừng…

Năm 1997, khi chàng “Robinson” này đến khém Bần trồng rừng, cả khu vực rộng ở đây còn rất hoang sơ, gần như không có bóng người. Theo năm tháng, rừng kia lớn lên và ngày càng nở rộng thêm ra. Giờ thì rừng xanh gần như che phủ hết mọi hoang tàn đổ nát sau cơn bão số 5. Dân cư cũng lần luợt đến sinh sống cạnh khu vực rừng phòng hộ nhiều hơn.

Qua vận động của Tám Nhánh, họ cũng trở thành những “chiến sĩ giữ rừng” như anh. Tám Nhánh ngoài làm Tiểu khu trưởng Tiểu khu 13, anh còn là Tổ trưởng Tổ nhân dân tự quản 22 của xã An Điền.

Điều thật đáng trân trọng đối với anh là thời gian qua anh đã vận động, xốc tay vào việc gầy dựng một lớp học tình thương cho các cháu nhỏ ở cồn Ông Lễ-nơi mà người dân phải sống trên một địa bàn thật heo hút và hết sức trắc trở-lớp học này lúc “sung nhất” lên đến 16 em. Tám Nhánh thì thầm: “Chưa có điện thì mình xài… đèn dầu, chẳng sao cả. Chớ còn để các cháu mù chữ thì…!”.

Lúc tiễn tôi về thị xã Bến Tre, những người giữ rừng chốc chốc lại ca bài: “Cuộc đời vẫn đẹp sao…, tình yêu vẫn đẹp sao…, dù cho thân thể mang đầy thương tích…”. Họ cùng ca với cây đàn ghi ta đã bị đứt 2 dây. Còn trống nhạc? Tám Nhánh chơi bằng… thau mủ, tức lấy một chiếc thau, đổ nước vào đó cho thiêm thiếp rồi lấy thêm một chiếc thau nữa úp xuống trong chiếc thau đó.

Thế là dùng đũa đánh xuống, dưới thau có nước làm dội lên thứ âm trống tự tạo nghe cũng khá xôm tụ. Tám Nhánh cười gượng: “Cây nhà lá vườn thôi… lính giữ rừng chúng tôi còn phải chịu cảnh thiếu thốn đủ thứ các anh à…”.

Trước những năm 1995, rừng phòng hộ ven biển Thạnh Phú bị tàn phá gần hết. Người ta phá rừng để làm vuông tôm và để sống. Để cứu lấy rừng, năm 1998, Thủ tướng Chính phủ đã có quyết định thành lập khu bảo tồn thiên nhiên đất ngập nước Thạnh Phú (gồm 8.825 ha tại xã An Điền, Thạnh Hải và Thạnh Phong), đồng thời Bến Tre cũng thành lập Ban quản lý Rừng phòng hộ và đặc dụng của tỉnh với địa bàn chủ yếu tại Thạnh Phú.

Và, để vẽ lại màu xanh cho rừng hôm nay, trong công sức chung đó phải kể đến công việc thầm lặng của người thương binh nặng tình với rừng Lê Văn Nhánh. 

PHAN LỮ HOÀNG HÀ 

Các tin, bài viết khác

Cuộc thi phóng sự - ký sự báo chí Người tốt - Việc tốt

Cứu tinh của bệnh nhân đột quỵ

Bệnh đột quỵ là một trong những nguyên nhân gây tử vong và tàn phế hàng đầu trên thế giới hiện nay; qua thống kê của các cơ quan chuyên môn, cứ mỗi 45 giây trôi qua, trên thế giới có ít nhất một người bị đột quỵ và cứ 3 phút có 1 người tử vong. Đột quỵ có thể xảy ra tại mọi thời điểm, không loại trừ một ai. Tuy nhiên, hơn 2 năm qua, ở vùng sâu vùng xa ĐBSCL, bệnh đột quỵ đang dần được khắc chế nhờ tâm huyết của TS-BS Trần Chí Cường, Giám đốc Bệnh viện Đột quỵ tim mạch Cần Thơ (Bệnh viện Đa khoa Quốc tế S.I.S Cần Thơ - gọi tắt Bệnh viện S.I.S Cần Thơ).

Ảnh

Con nuôi lính biên phòng

Phụ trách địa bàn 4 xã và 1 thị trấn biên giới huyện Đồng Văn, Đồn Biên phòng Phó Bảng (tỉnh Hà Giang) luôn là điểm tựa vững chắc cho bà con đồng bào dân tộc thiểu số nơi địa đầu Tổ quốc. 

Video

Điểm tin SGGP Online ngày 15-6-2021

TPHCM đề xuất mua và sử dụng vaccine Covid-19 cho người dân; Trưa 15-6, cả nước thêm 118 ca mắc Covid-19, riêng TPHCM có 29 ca; Cần Thơ tạm dừng tụ điểm vui chơi, giải trí, làm đẹp... từ 0 giờ ngày 16-6; Thực hiện giãn cách xã hội thị xã Tân Uyên (Bình Dương) từ 15-6; Cháy phòng trà ở Nghệ An, 6 người thiệt mạng; Hơn 100 cảnh sát vây bắt đường dây cá độ 1500 tỷ đồng… là những nội dung đáng chú ý có trong Điểm tin SGGP Online ngày 15-6-2021.