Tháng 6, đang là dịp cao điểm vận tải đối với ngành đường sắt, thế nhưng đến ga Hà Nội những ngày này lại thấy không khí khá vắng vẻ, nhà ga sạch sẽ, mát mẻ, không có cảnh người chen chúc xếp hàng. Một phần vì hành khách đã mua vé tàu qua mạng, qua điện thoại, nhưng một phần cũng do khách đi tàu không còn đông như trước. Chuyến tàu mà chúng tôi chọn để đi Thừa Thiên - Huế là SE11 khởi hành đúng giờ với nhiều ghế và giường trống. Đã lâu không đi tàu, cảm giác đầu tiên của chúng tôi khá dễ chịu, từ khâu soát vé đến lên tàu đều thuận lợi, các toa từ khoang 4 giường, khoang 6 giường, ngồi mềm điều hòa đều sạch sẽ, mát mẻ, không có cái mùi khó tả được gọi là “mùi tàu hỏa” từng ám ảnh người đi tàu. Nhưng rồi cảm giác dễ chịu ấy qua nhanh. Khi đoàn tàu vừa len lỏi vượt qua vòng vây phố xá và tăng tốc thì cảm giác cũ lại ùa về. Vẫn là tiếng bánh sắt nghiến vào đường ray một cách nhọc nhằn, nặng nề như cách đây nhiều thập kỷ. Vẫn cái rung lắc “liên tu bất tận” suốt cả hành trình.
Nhà văn Phạm Quỳnh kể, năm 1918, ông đi từ Hà Nội vào Thừa Thiên - Huế bằng tàu hỏa và xe hơi (ngày đi, đêm nghỉ) mất 2 ngày 2 đêm. Đến khoảng thập niên 70-80 của thế kỷ trước, tàu Thống Nhất vào đến Thừa Thiên - Huế vẫn mất 2 ngày 2 đêm. Còn chuyến tàu Hà Nội - Thừa Thiên - Huế vào tháng 6 mà chúng tôi vừa đi còn 14 giờ (không kể 1 giờ bị trễ do chờ tránh tàu), nghĩa là rút ngắn rất nhiều. Thế nhưng hành khách vẫn dần rời bỏ đường sắt vì bây giờ họ đã có thêm nhiều lựa chọn khác. Anh Đỗ Văn Hợi, trưởng tàu SE11 cho biết, những người còn gắn bó với tàu hỏa chủ yếu là do vị trí các ga gần trung tâm nên đi lại thuận lợi và có thể mang nhiều hành lý. Nhiều người chọn đi tàu để được ngắm phong cảnh quê hương dọc dài đất nước, nhưng không ít người đành “bỏ cuộc chơi” giữa chừng vì quá vất vả. “Có hành khách hào hứng mua vé lên tàu từ Hà Nội đi TPHCM nhưng sau đó chịu không nổi phải xuống ga Huế để mua vé máy bay đi tiếp.
Khi những đổi mới chỉ là… “ngoài da”
Với mục tiêu kéo khách trở lại với đường sắt, từ đầu năm 2018, ngành đường sắt đã đưa vào khai thác 4 đoàn tàu “5 sao” gồm 90 toa xe đóng mới trên tuyến Thống Nhất, thí điểm phục vụ suất ăn tiêu chuẩn hàng không trên tàu, đồng thời cải tạo, nâng cấp hàng loạt toa xe cũ. Về dịch vụ, bên cạnh triển khai nhiều phương thức bán vé, đổi mới, nâng cao chất lượng phục vụ dưới ga, trên tàu, đường sắt còn kết hợp với các đơn vị làm du lịch để hoàn chỉnh dịch vụ, ví dụ bán vé tàu kèm vé ô tô đến thẳng điểm du lịch như: Cửa Lò, Sa Pa.
Tuy nhiên, hầu hết hành khách được hỏi đều cho rằng, những nỗ lực này vẫn chưa đủ để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của hành khách. Những thay đổi của ngành vẫn chỉ ở “ngoài da”, còn vấn đề cốt yếu là tốc độ chạy tàu, tình trạng xóc lắc thì cải thiện không đáng kể. Hơn nữa, theo phản ánh của các nhân viên phục vụ trên toa, việc nâng cấp toa xe tốn hàng trăm tỷ đồng đã không mang lại hiệu quả như mong muốn. Việc cải tạo nhiều khi chỉ hay trên phương án, mà không hợp lý trong thực tế. Ví dụ bình nước nóng trên tàu rất ít hành khách sử dụng, phòng vệ sinh quá chật chội, trang bị xí bệt đắt tiền trong khi rất nhiều hành khách không sử dụng đúng, nhiều toa không có chỗ cắm sạc điện thoại, chỉ một số đoàn tàu có wifi… Đặc biệt, chỉ có ga Hà Nội và ga Sài Gòn được cải tạo nâng cao ke ga, các ga còn lại hành khách vẫn phải trèo rất khó khăn để lên xuống tàu.
Thêm nữa, hạ tầng không đồng bộ khiến nhân viên nhà tàu rất vất vả trong phục vụ. Họ đùa rằng, nhân viên đường sắt giống như Tôn Ngộ Không vì khả năng biến hóa. Khi khách lên tàu, họ là nhân viên đón khách với hình ảnh đẹp trong trang phục của ngành, sau đó họ lại thành nhân viên nấu ăn, bán hàng, dọn vệ sinh, sửa nhà vệ sinh, sửa điện, thậm chí là… đỡ đẻ trên tàu. Vào mùa thấp điểm, hết một vòng tàu 3-4 ngày họ sẽ được nghỉ 4 ngày nhưng mùa cao điểm họ chỉ nghỉ ở nhà 1-2 ngày lại tiếp tục vòng quay mới. Làm việc cường độ như vậy nhưng lái tàu, trưởng tàu thu nhập chỉ khoảng 10 triệu đồng/tháng, các chức danh khác và nhân viên thì thấp hơn, các vị trí liên quan đến chạy tàu như nhân viên gác chắn, nhân viên nhà ga thu nhập còn thấp hơn nữa, chỉ 4-6 triệu đồng/tháng.
Và quả thật, hành trình quay về với hơn 1 giờ bay từ Thừa Thiên - Huế về Hà Nội, giá vé dù có đắt hơn vé tàu khoảng 200.000 - 400.000 đồng, kể cả cộng thêm chi phí và thời gian đến sân bay thì chúng tôi vẫn thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nếu đi toàn tuyến từ Hà Nội - TPHCM, loại vé tàu cao nhất đã là 1.650.000 đồng/vé - ngang hoặc thấp hơn một chút so với vé máy bay giá rẻ, thời gian đi tàu là 33-36 giờ so với máy bay gần 2 giờ, chúng tôi càng hiểu vì sao đường sắt không có cơ hội nào để giành lại thị phần đã bị đường bộ, hàng không “lấy mất”.