Đọc “Con chim e thẹn” của Trần Ngọc Châu

Nhớ bổi hổi một thời TNXP

Trần Ngọc Châu đã có một thời là đội viên thanh niên xung phong, lăn lộn trên các công trình đào kênh, trồng lúa ở ngoại thành, rồi đi phục vụ chiến đấu ở nhiều mặt trận ác liệt trên biên giới Tây Nam. Anh đi và viết khá đều, nhiều truyện ngắn và thơ của anh đầy chất sống động và lãng mạn của TNXP khiến người đọc rất dễ có ấn tượng và cảm tình, bởi trong mắt anh, chất đặc thù của những chàng trai, cô gái TNXP Sài Gòn là lớp thanh niên trẻ trung, sôi nổi, yêu đời, đa số xuất thân từ sinh viên học sinh còn nguyên vẹn nét hồn nhiên trong sáng và đầy mơ mộng, chơi thỏa sức, làm hết mình, ngay cả khi ở vào môi trường nhiều khó khăn, gian khổ, đối diện với hiểm nguy kể cả cái chết vẫn không chùn bước.

Đọc lại những sáng tác của anh trong tập truyện Con chim e thẹn sẽ dễ dàng cảm nhận được điều này ở những nhân vật như Liên đội phó Minh trong Minh và Đông, Khang và Thủy trong câu chuyện dùng làm tâm sách, đã không thể trở về thành phố khi đồng đội mình ký tên tình nguyện lên biên giới phục vụ chiến đấu.

Hình ảnh tương tự là Trần Vương Long dù không đủ sức khỏe, nhưng rất sợ bị ở lại tuyến sau và cái chết của Để, của Ngọc Lan trong Lửa biên giới và Những viên đạn. Sách còn là những trang nhật ký ghi chép về những tháng ngày nóng bỏng, đầy hiểm nguy, luôn đối diện với kẻ thù giấu mặt rình rập hằng ngày, hằng giờ trên những cánh rừng biên giới.

Trong dịp kỷ niệm 30 năm thành lập Lực lượng TNXP thành phố Hồ Chí Minh năm nay (28-3), đọc Con chim e thẹn thấy như những kỷ niệm một thời ở TNXP ùa về bổi hổi bồi hồi, một thời khó quên với những ai đã từng khoác lên mình bộ đồng phục màu cỏ úa thân thương, sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu khi Tổ quốc cần.

Sách in kèm những minh họa khá ấn tượng về TNXP của các họa sĩ Trịnh Cung, Nguyễn Trung, Đinh Cường, Nguyễn Trọng Khôi, Phạm Hữu Trí, Hà Giang... dễ gợi những liên tưởng...

C.V.H.M.

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Trình diễn nghệ thuật tại phố đi bộ Nguyễn Huệ, quận 1. Ảnh: THÚY BÌNH

Kiến tạo không gian văn hóa TPHCM

Hơn 19 giờ, nhóm bạn trẻ kết nối nhau qua sở thích chụp ảnh đường phố hào hứng tới Công viên Lam Sơn (phía trước Nhà hát Thành phố, quận 1), chọn góc và liên tục bấm máy. Trần Ngọc Minh (28 tuổi, nhân viên văn phòng, ngụ quận 10) chia sẻ: “Những không gian trong thành phố như công viên, phố đi bộ là nơi để các nhóm bạn trẻ vui chơi vào cuối tuần. Trước đây, tôi hay đi săn ảnh ban đêm, gặp nhiều nhóm du khách, họ rất thích tìm hiểu văn hóa, đời sống của người dân địa phương”.

Phim

Âm nhạc

Hồng Hải - “Người đàn bà hát” nồng nàn, da diết với nhạc Trịnh

Hơn 60 năm qua, đã có biết bao nhiêu người hát nhạc Trịnh. Mỗi người đến với Trịnh và hát Trịnh theo một cách khác nhau. Hồng Hải - người được yêu mến đặt cho cái tên "Người đàn bà hát" sau 20 năm đắm mình với nhạc xưa đã ra album đầu tay gồm 12 ca khúc được Trịnh Công Sơn viết trong 10 năm 1962 - 1972. Chặng đường mở ra bằng Hành hương trên đồi cao (1962) và khép lại bằng Vẫn nhớ cuộc đời (1972), đó cũng là một hành trình người nghệ sĩ đi tìm bản thể của mình.

Sân khấu

Làm mới truyền thuyết xưa trên sân khấu cải lương

Vở cải lương Truyền tích Cổ Loa xưa (tác giả: Mai Hương - Nguyên Phương, đạo diễn: NSƯT Nguyên Đạt, cố vấn nghệ thuật: NSND Trần Ngọc Giàu) do Hội Sân khấu TPHCM đầu tư dàn dựng, vừa tham gia Liên hoan Sân khấu Thủ Đô lần thứ 4 - năm 2020 tại Hà Nội. Vở đoạt HCB, 4 HCV, HCB cá nhân. Tham gia biểu diễn có: NSƯT Tô Châu, NSƯT Xuân Hồng, các nghệ sĩ Điền Trung, Lệ Trinh, Bảo Trí, Hoàng Quốc Thanh, Thanh Sơn, nghệ sĩ xiếc, diễn viên múa… 

Sách và cuộc sống

“Gửi bố mẹ thân yêu”: Mạnh dạn bày tỏ tình cảm với bố mẹ

Trong khuôn khổ chương trình giao lưu ra mắt sách Gửi bố mẹ thân yêu vào chiều 18-10 tại Đường sách TPHCM, tác giả Tuấn Đức cùng ca sĩ Phạm Quỳnh Anh đã có những chia sẻ hữu ích và thú vị trong việc bày tỏ tình cảm với bố mẹ - vốn là một việc tưởng đơn giản nhưng lại không dễ dàng.

Sáng tác

Mùa lũ

Tôi không sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi hàng năm phải oằn mình gánh chịu bao nhiêu trận bão lũ. Nhưng, ký ức tuổi thơ tôi về một trận lụt duy nhất năm ấy đến nay chưa khi nào thôi ám ảnh. 

Mỹ thuật