Những hành vi độc hại của một khuynh hướng tư tưởng sai lầm

Trong khi đảng viên, cán bộ, chiến sĩ và đồng bào ở thành phố chúng ta đang hân hoan chuẩn bị đón chào 68 năm ngày Tổng khởi nghĩa giành chính quyền trong cả nước, ngày Quốc khánh thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và ngày mở đầu cuộc kháng chiến chống Pháp thần thánh lần thứ 2 của nhân dân Nam bộ; thế mà đáng phẫn nộ biết bao, ông Lê Hiếu Đằng đã dội lên một thùng nước bẩn về chính trị giữa những ngày mùa thu cách mạng thiêng liêng. Đó là bài viết được tung lên mạng với nhan đề “Sự suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh”. Đây hoàn toàn không phải là “bản tuyên ngôn về con đường nhất thiết phải đi để đưa dân tộc thoát khỏi số phận chàng Sisyphe” như ông Nguyễn Huệ Chi đã tán tụng một cách mơ hồ trong lời đề dẫn.

Xem nội dung bài viết của ông Lê Hiếu Đằng, tôi nhận ra ngay đây là con đường bế tắc của sự nhận thức lệch lạc về chính trị và lý luận. Cách đây hơn 50 năm khi cùng làm việc với ông Hoàng Minh Chính, Viện trưởng Viện Triết học, tôi đã được tận mắt chứng kiến toàn bộ cái bi kịch của một thời nông nổi mà ông phải trả giá quá đắt để chôn vùi tiêu tan sự nghiệp của mình trên nẻo đường lạc lối về tư tưởng.

Có phải chăng ông Lê Hiếu Đằng nhiều năm tham gia công tác giảng dạy bộ môn triết học ở Trường Đảng Nguyễn Văn Cừ, giờ đây đang quay lại đường xưa lối cũ của ông Hoàng Minh Chính, để tái diễn lại những sai lầm đáng tiếc của ông ta trong cái gọi là để “bảo lưu tính độc lập, tự chủ” trong việc nhận thức về chính trị và lý luận?

Qua những lời tự bạch, độc giả được biết ông Lê Hiếu Đằng có thâm niên 45 năm tuổi Đảng. Thế nhưng, sau khi đọc bài viết của ông, mọi người chẳng thấy tính tư tưởng, tính chiến đấu và tính tiên phong trong người đảng viên đâu cả. Cả nhiệt tình cách mạng và tính đảng trong tư duy triết học của ông cũng đều bị đóng băng. Bởi, Lê Hiếu Đằng đã thẳng tay công kích và thóa mạ Đảng, đòi quyết liệt “thanh toán” và “tính sổ” với Đảng, kêu gọi quần chúng dùng áp lực để tẩy chay và giải tán Đảng, phủ nhận ý thức hệ của Đảng Cộng sản, đòi đa nguyên, đa đảng và muốn được thành lập lại cái gọi là đảng xã hội dân chủ mà từ thời Quốc tế thứ II, đã từng bị Ph.Ăngghen và V.Lênin nặng lời phê phán.

Thật ra đối với chúng tôi, ông Lê Hiếu Đằng chẳng phải là người xa lạ. Năm tháng đi qua nhưng không thể làm cho tôi quên được cái tên “sinh viên Lê Hiếu Đằng” cùng với một số sinh viên miền Nam tiêu biểu, đã từng được tôi giới thiệu trên báo chí của đất nước Xô Viết. Đó là những năm 1955 - 1956, tôi đang làm phóng viên thường trú của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tại Mátxcơva. Còn Lê Hiếu Đằng là một sinh viên giàu nhiệt huyết đã cùng với các bạn đồng môn rời giảng đường trường đại học và từ giã đô thành để vào chiến khu Bắc Tây Ninh tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Chỉ mới cách đây vài ngày khi xem tin trên mạng, thấy có người giới thiệu: “Ông Lê Hiếu Đằng là một đảng viên cộng sản kỳ cựu”. Trong một thoáng tôi bỗng giật mình, thật không ngờ thời gian trôi nhanh đến vậy.

Bốn năm sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước khi được trực tiếp giúp việc cho đồng chí Bí thư Thành ủy TPHCM Võ Văn Kiệt, tôi biết rõ hơn về ông Đằng. Là lớp người trong đội ngũ “cán bộ cách mạng mùa thu”, tuy cao tuổi Đảng hơn ông nhiều, song chúng tôi thành tâm vui mừng trước những thành tích của ông trong công tác cũng như sự ưu ái của Đảng đã sử dụng và đãi ngộ ông với tình cảm “chiêu hiền đãi sĩ”. Thế nhưng, ở trên đời này, có mấy ai học được chữ ngờ.

Điều hoàn toàn bất ngờ đối với chúng tôi, là việc ông Lê Hiếu Đằng đã quay lưng lại lịch sử, chống báng Đảng và đã bị trượt chân xuống vực trong sự tha hóa về tư tưởng. Nhằm gạt gẫm những người nhẹ dạ non gan, ông nhắm mắt viết bừa: “Hiện nay xu hướng chạy theo chủ nghĩa Mác - Lênin, chủ nghĩa xã hội đã lạc điệu, không còn phù hợp và đã bị sụp đổ tan tành”. Thật ra, chỉ có giọng lưỡi của Lê Hiếu Đằng là lạc điệu và cũng chỉ có cái đầu nguội lạnh nhiệt tình, phai nhạt lý tưởng của ông cùng với những cái đầu của bọn đầu hàng, phản biến Goócbachốp, Iacốplép, Xêvạcnátze... đã bị sụp đổ mà thôi. Còn chủ nghĩa xã hội giàu sinh lực đã được đổi mới và trẻ hóa, vẫn đang đứng vững và tỏa sáng như ngọn hải đăng từ sông Áp Lục xuống tận vùng đất mũi của bán đảo Cà Mau trù phú, từ cánh đồng Chum nổi tiếng của xứ “Triệu voi” nối dài tới hòn đảo tự do của đất nước Cuba, tới châu Mỹ Latinh và vùng biển Caribê mênh mông bát ngát.

Thêm một điều khiến cho tôi hết sức ngỡ ngàng ở ông Lê Hiếu Đằng là sự tự giải giáp toàn bộ vũ khí tư tưởng của một chiến binh. Thật không ai trong chúng ta có thể hiểu nổi được rằng, sau 38 năm miền Nam đã được hoàn toàn giải phóng và đất nước thống nhất, nay ông không biết nhục dám mở miệng nói rằng: “Thật sự là miền Nam đã giải phóng miền Bắc trên tất cả các lĩnh vực”. Ô hay, như vậy là cả quãng đời tươi đẹp của tuổi thanh xuân quyết định bước chân vào “R” tham gia kháng chiến, trong thực tế ông đã đi theo tiếng kèn gọi lính của Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, Nguyễn Văn Thiệu... để đi “giải phóng miền Bắc” hay sao?

Lê Hiếu Đằng còn đi xa hơn nữa trong việc lừa mị quần chúng khi hạ bút viết rằng: “Trong chế độ này không có chỗ cho người trung thực mà chỉ dành cho những người nói láo”. Đừng nên quên rằng, “người nói láo” đã được xếp vào loại biệt hạng, đó chính là Lê Hiếu Đằng. Ông ta đã nói dối mọi người rằng “Hiện nay nhiều đảng viên đang muốn ra khỏi Đảng, giấy sinh hoạt Đảng đã bị bỏ vào ngăn kéo”. Tôi dám quả quyết với bạn đọc rằng, ngay trong tổ chức cơ sở Đảng nơi ông Lê Hiếu Đằng tham gia sinh hoạt chi bộ, chắc chắn không có chuyện này. Đây chỉ là sự bịa đặt.

Một điều cực kỳ nguy hiểm là ông Đằng đã kích động đảng viên ly khai khỏi Đảng để tiến hành thành lập cái gọi là đảng đối lập và xúi giục quần chúng gây động loạn về chính trị. Ông ta viết: “Tại sao tình hình đã chín muồi mà chúng ta... không tuyên bố tập thể ra khỏi Đảng và thành lập một đảng mới, chẳng hạn như Đảng Dân chủ xã hội... Đây là cách chúng ta phá vỡ một mảng yếu nhất của một nhà nước độc tài toàn trị hiện nay... Không chần chừ, do dự được nữa... Không sợ hãi các thế lực tàn bạo, không sợ bắt bớ, tù đày... Giờ hành động đã đến!”.

Đọc kỹ những dòng này, hẳn độc giả sẽ thấy rõ được sự phát lộ nguyên dạng chân tướng đích thực của cái gọi là ông “đảng viên kỳ cựu Lê Hiếu Đằng”.

Giờ đây, lòng tự hào, tự tôn dân tộc và ý thức giác ngộ về chính trị của ông gần như đã bị xóa sổ, còn thua cả những người công dân bình thường của đất nước Thái Lan. Thật vậy, bất cứ một du khách nước ngoài nào tới thăm thành phố Bangkok cũng đều nghe câu nói thốt ra từ cửa miệng của người dân: “Trên đất nước chúng tôi có 3 điều cấm kỵ - chống Tổ quốc, chống đạo Phật và chống Nhà vua. Còn ông Lê Hiếu Đằng thì sao? Ông hung hãn kêu gọi “lập Đảng đối lập”, “phá vỡ nhà nước”, “thay đổi thể chế”. Công khai kêu gọi bỏ ngày truyền thống báo chí cách mạng Việt Nam vào ngày 21-6, Lê Hiếu Đằng ngang nhiên viết rằng: “Năm sau chúng tôi sẽ tổ chức ngày báo chí Việt Nam vào ngày 15-4 là ngày phát hành số báo đầu tiên của Gia Định báo. Còn Đảng Cộng sản và các tổ chức của mình cứ lấy ngày 21-6 làm ngày báo chí cách mạng cũng không sao. Việc ai nấy làm. Thế thôi”. Thật là lố bịch! Thật là trắng trợn!

Một số người nói với tôi rằng Lê Hiếu Đằng là kẻ điếc không sợ súng, là người mù ngớ ngẩn đang sờ tay lên vó ngựa. Không đâu! Con người này không điếc mà cũng chẳng mù. Ông ta là “con ngựa thành Troa”, là “kẻ đốt đền” trong thời cổ đại, là người bạn đường của các thế lực chống đối đang rắp tâm tổ chức thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình”, bạo loạn… thâm độc trên đất nước ta.

TRẦN HỮU PHƯỚC

Thông tin liên quan:

>> Thư gửi anh Lê Hiếu Đằng - “Đằng ấy… đằng mình”!!!

Tin cùng chuyên mục