Đừng để nhà văn phải đi đòi nhuận bút

SGGP
Nhà văn T có tiếng tăm trong làng văn, làng báo. Vì tiếng tăm ấy, cộng thêm cuốn tiểu thuyết từng gây tiếng vang nên anh được công ty sách P.M đề nghị tái bản. Sách ra, công ty sách P.M chỉ gửi sách biếu, còn nhuận bút thì… không thấy đả động gì. 

Nhà văn T nhiều lần gửi thư trao đổi về việc này nhưng chỉ nhận được những lời hứa hẹn rồi cũng… lờ đi. Phải đến một năm sau, khi sự việc được nhà văn T đưa lên Facebook cá nhân, thì phía công ty sách P.M mới thanh toán nhuận bút cho anh. 

Đây không phải lần đầu tiên nhà văn T gặp phải chuyện này. Trước đó, anh có hai tập truyện ngắn được công ty sách L đề nghị xuất bản. Ấy vậy mà, sách in ra, ngoài sách biếu, nhà văn T đợi mãi vẫn không thấy nhuận bút đâu. Nhiều lần liên hệ thì hoặc là giám đốc đi vắng, hoặc là kế toán cũng… đi vắng, lần nào cũng có lý do cho sự “chây lười” trong việc trả nhuận bút cho tác giả. Trước nhà văn T, nhà văn H cũng là “nạn nhân” của công ty sách L.

Theo đó, nhà văn H nhận lời từ công ty sách L để viết tự truyện cho một nhân vật hoạt động trong lĩnh vực giải trí. Sách ra, cả sách lẫn nhân vật được truyền thông rầm rộ, còn nhuận bút dành cho tác giả thì bị khất lần khất lượt; thậm chí còn bị chia nhỏ thành nhiều đợt thanh toán! 

Có một thực tế trong làng văn của nước ta hiện nay, ngoại trừ hai nhà văn Nguyễn Nhật Ánh và Nguyễn Ngọc Tư, mỗi lần xuất bản được in với số lượng từ 10.000 bản trở lên; còn phần đông là phổ biến từ một đến vài ngàn bản. Nếu sách bán được, đơn vị đầu tư mới tính đến việc tái bản, còn không thì… thôi! Ngoài sách biếu, tác giả còn nhận nhuận bút từ 10%-12%; nếu cuốn sách đó có giá khoảng 100.000 đồng, thì số tiền nhuận bút tác giả nhận được vào khoảng 10 - 20 triệu đồng (chưa trừ thuế thu nhập cá nhân). Số tiền đó không là bao so với thời gian, công sức và chất xám mà nhà văn đã bỏ ra. Vậy nên, để sống với nghề viết thực sự là không thể! 

Để nhà văn năm lần bảy lượt đi hỏi nhuận bút, dù với lý do gì cũng thật khó chấp nhận. Và quan trọng hơn, một khi chưa hiểu được giá trị của sáng tạo, chưa đồng cảm được với công sức lao động của nhà văn thì không nên tham gia vào lĩnh vực xuất bản làm gì. Bởi, làm sách là cũng đang tham gia vào làm văn hóa, nhưng với cách hành xử với nhà văn như vậy, không hiểu họ đang mong muốn mang đến công chúng kiểu văn hóa gì?! 

QUỲNH YÊN

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Phó Giám đốc Sở VH-TT TPHCM Nguyễn Thị Thanh Thúy

Tạo nét văn hóa riêng cho phố đi bộ

Tháng 10-2020 tới đây, phố đi bộ tại quận 10 (TPHCM) chính thức đi vào hoạt động tại khu vực trước chợ Nguyễn Tri Phương. Đây là phố đi bộ thứ 3 tại TPHCM đi vào hoạt động. PV Báo SGGP đã có cuộc trao đổi với bà Nguyễn Thị Thanh Thúy, Phó Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao TPHCM, xung quanh việc tổ chức các hoạt động trên phố đi bộ đi vào chiều sâu để gắn kết phát triển kinh tế, xã hội tại TPHCM.

Phim

Âm nhạc

Lan tỏa âm nhạc dân tộc

“Giai điệu vừa hiện đại, vừa hoài cổ. Màu sắc âm nhạc dân tộc kết hợp cùng dàn nhạc giao hưởng tuy không mới với giới mộ điệu dòng nhạc thính phòng, nhưng với nhiều người, đây là một cánh cửa để tìm hiểu thêm về âm nhạc dân tộc, văn hóa”, nghệ sĩ đàn tranh và piano nổi tiếng Trí Nguyễn (sống tại Pháp) nhận định về tác phẩm Trăng soi Hoàng Triều.

Sân khấu

NSND Kim Cương nặng tình với đời, với người

NSND Kim Cương vừa thực hiện chuyến đi thăm, tặng quà hỗ trợ một số nghệ sĩ kỳ cựu của sân khấu có hoàn cảnh khó khăn, già yếu, bệnh tật. Chuyến đi được thực hiện khá gấp rút vì trong thời điểm này, bản thân “kỳ nữ” Kim Cương cũng đã tuổi cao, sức yếu…

Sách và cuộc sống

Sáng tác

Rừng

Chiều nay
Tôi trở lại khu rừng của mình
Cây cối chim muông hè nhau đánh đuổi

Mỹ thuật

“Thủy” vào Nam gỡ rối tơ vò

Bùi Thanh Thủy trở lại TPHCM, vẫn trong veo, nhẹ tênh và tơ vò lắm mối. Triển lãm cá nhân Thủy diễn ra tại WiteSpace, The Factory (15 Nguyễn Ư Dĩ, phường Thảo Điền, quận 2) từ 25-9 đến 4-10 như lời chào ngọt ngào mà nữ họa sĩ Hà Nội gửi tới thành phố sôi động và mến khách bậc nhất cả nước.