Không khó để nhận ra sự áp đảo của dòng phim kinh dị tại hệ thống rạp trong nước hiện nay: Ma da; Đèn âm hồn; Quỷ nhập tràng 1-2; Cám; Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng; Heo năm móng; Thẩm mỹ viện âm phủ; hay gần đây nhất là Ma xó, Lầu chú Hỏa… Đề tài tâm linh, truyền thuyết dân gian, bùa ngải đang trở thành đề tài lựa chọn quen thuộc của nhiều nhà sản xuất trong nước.
Trên thế giới, phim kinh dị là thể loại từng tạo ra nhiều tác phẩm có giá trị nghệ thuật và sức ảnh hưởng xã hội sâu sắc. Vấn đề nằm ở chỗ, một số bộ phim hiện đang quá phụ thuộc vào các yếu tố hù dọa, bạo lực hoặc màu sắc mê tín để thu hút người xem. Trong khi phần cốt lõi của điện ảnh là câu chuyện, nhân vật và thông điệp chưa được đầu tư tương xứng.
Đây cũng là điều mà Cục Điện ảnh lưu ý khi cho rằng do quá tập trung vào các yếu tố câu khách, nhiều bộ phim chưa thể hiện rõ giá trị nhân văn và thông điệp xã hội. Nếu những mô-típ quen thuộc liên tục được lặp lại, điện ảnh dễ rơi vào “lối mòn”, thiếu đi những tìm tòi mới về nội dung và ngôn ngữ nghệ thuật.
Thực tế từ một số nền điện ảnh trong khu vực cho thấy sức cạnh tranh lâu dài thường đến từ sự cân bằng giữa yếu tố thương mại và giá trị nội dung. Điện ảnh Việt Nam vẫn còn ít tác phẩm tạo được sức ảnh hưởng xã hội.
Chúng ta có lịch sử hàng ngàn năm, kho tàng văn hóa phong phú và nhiều câu chuyện giàu chất liệu điện ảnh. Thế nhưng, đa phần nhà làm phim vẫn lựa chọn những công thức an toàn, dễ tiếp cận thị trường hơn là dấn thân vào các đề tài khó hoặc những dự án cần tầm nhìn dài hạn.