XÃ HỘI
Mang tết đến nhà giàn
Thứ bảy, 02/02/2013, 07:09 (GMT+7)

Trong những ngày cuối cùng năm Nhâm Thìn, đoàn công tác của Vùng 2 Hải quân đã đến thăm, chúc tết cán bộ chiến sĩ hải quân đang làm nhiệm vụ tại nhà giàn DK1. Với các anh, đón tết ở giữa đại dương bao la trong những ngày xuân về tết đến không chỉ là nhiệm vụ, niềm tin của Đảng và nhân dân cả nước giao phó, mà còn là niềm vinh dự và tự hào của những người “đầu đội trời, chân đạp sóng” này.

Mang quà tết đến với chiến sĩ đang làm nhiệm vụ tại các nhà giàn.

Gửi theo sóng ngàn lời đưa tiễn

“Toàn tàu báo thức, báo thức toàn tàu. Toàn tàu chuẩn bị làm công tác viếng các liệt sĩ DK1”. Giọng thuyền trưởng Đông tàu HQ 624 vang lên từ ca-bin. Chúng tôi nhoài người nhìn về phía nhà giàn Phúc Tần. Những cánh tay trên ấy của các chiến sĩ đang vẫy chúng tôi. Chẳng ai bảo ai, tự trong tim mình trào dâng xúc động, mắt rưng rưng chẳng nói nên lời. Đó là cảm xúc đầu tiên chúng tôi đến nhà giàn DK1/16 Phúc Tần trong chuyến chúc tết các chiến sĩ dịp xuân Quý Tỵ này.

Nhà giàn DK1/16 đóng vào năm 1989 vàc cũng chính nơi này, hai liệt sĩ Nguyễn Hữu Quảng và Hồ Văn Hiền đã vĩnh viễn nằm xuống trong lòng biển sâu. Một hồi còi tàu vọng lên. Không tiếng nhạc chiêu hồn, chỉ có vòng hoa trắng và nén hương thơm quyện vào sóng gió. Giọng thượng tá Lê Đình Việt, Phó chủ nhiệm chính trị Vùng 2 Hải quân, tha thiết: “23 năm trước, cũng tại nơi này, các anh đã ngã xuống lòng biển mẹ để ngàn năm Tổ quốc mãi mãi xanh tươi. Trước lúc cuốn sâu vào lòng đại dương, Nguyễn Hữu Quảng đã nhường lại miếng lương khô cuối cùng cho đồng đội. Thân các anh hòa vào biển cả, máu các anh lẫn nước đại dương, linh hồn các anh hóa thành hoa bất tử. Các anh mãi mãi là biểu tượng cao quý về đức hy sinh quên mình vì Tổ quốc. Thế hệ chúng tôi mãi mãi ghi ơn các anh. Mong các anh vĩnh hằng trong lòng biển”.

Sau lễ tưởng niệm, theo lịch trình, đoàn công tác chúng tôi đến và mang quà tới tất cả các nhà giàn Cụm Phúc Tần, Quế Đường, Ba Kè, Phúc Nguyên. Con tàu HQ 624 có lượng giãn nước 450 tấn mà cứ chồm lên ngụp xuống trong sóng và ngược gió. Từ máy Icom sóng cực ngắn, chúng tôi nghe rõ tiếng của trạm trưởng - thiếu tá Dương Văn Hoan: “Báo cáo, cán bộ chiến sĩ nhà giàn Phúc Tần đã sẵn sàng đón tết. Cả tuần nay chúng tôi không ngủ mong chờ đoàn đến. Chúng tôi đã tổ chức gói chả lụa, làm bánh, mổ heo cho bộ đội ăn tết sớm. Chúng tôi đã nhận được quà xuân của nhân dân cả nước gửi tặng. Những món quà đầy ý nghĩa này sẽ giúp chúng tôi vững vàng niềm tin nơi đầu sóng, dù khó khăn vất vả, xa đất liền nhưng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ được giao”. Các chiến sĩ đồng thanh hô vang: “Chúc mừng năm mới! Chúc mừng năm mới!”. Giọng một chiến sĩ xúc động trong máy Icom: Giữa biển trời vẫn sống yêu đời, lính nhà giàn là thế đó. Mấy chậu hoa, nhớ quê nhà có mẹ già và em thơ”. Cả đoàn chúng tôi ai cũng bùi ngùi…

Khi tàu rời cụm Phúc Tần về cụm Quế Đường, sóng mỗi lúc một to hơn. Tất cả các thùng quà được bọc kỹ, cột chặt trong bao ni lông, thả xuống biển để cán bộ chiến sĩ nhà giàn kéo lên theo phương án “chuyển quà qua dây”. Tàu và trạm chỉ cách nhau 30m mà không bắt được tay nhau. Thương lắm những cánh tay của các chiến sĩ nhà giàn vẫy chào đoàn chúc tết.

Tâm sự lính biển

Thiếu tá Nguyễn Văn Đồng đã viết hàng chục quyển nhật ký để giải tỏa phần nào những cảm xúc của mình. Mỗi quyển được viết riêng cho con, cho vợ, cho đồng đội, cho chính mình… Trong gian khó, thiếu vắng ấy, tình đồng chí luôn ấm áp trên các nhà giàn. Từ gian khó, các chiến sĩ khỏa lấp nỗi nhớ đất liền bằng những vần thơ. Có những bài thơ đã nổi tiếng, nằm trong sổ tay bất kỳ người lính nhà giàn nào. “Bao đêm anh ở nhà giàn/ Biển trời thấp thoáng muôn ngàn vì sao/ Sóng đêm nỗi nhớ cồn cào/ Gió đưa hơi thở dội vào phương em…”.

Thiếu úy Nguyễn Văn Cường (24 tuổi, Chính trị viên nhà giàn DK1/16) vừa đăng ký kết hôn, chuẩn bị cho ngày hôn lễ thì nhận lệnh lên đường. Chuyện cưới gác lại một bên, Cường xách ba lô xuống tàu đi biển. Quân cảng hải đội 812 lộng gió, phút chia tay Cường chẳng nói thành lời, còn vợ anh mắt đỏ hoe. Giọt nước mắt tiễn chồng đi nhà giàn nén chặt trong nỗi nhớ khắc khoải. Thiếu úy Cường quả quyết: “Em không buồn anh ạ, đi xong đợt này bọn em cưới. Lính nhà giàn nên lúc nào em cũng trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Vợ em cũng rất thông cảm”. Thêm một năm nữa, Cường và bao đồng đội của anh đón tết ngoài nhà giàn. Ở giữa ngàn khơi tít tắp ấy, không có hoa tươi, pháo hồng, chỉ có sóng nước và tình yêu Tổ quốc lấp lánh trong tim họ. Cảm ơn các anh, những người đang thức cùng mùa xuân để mang lại bình yên cho nhân dân cả nước đón một mùa xuân mới.

Hải Ninh

In trang Về đầu trang