Lặng nghe nhịp đời

Tự nhận mình không phải là nhà văn chuyên nghiệp, nhưng chỉ trong vòng vài năm nay, nữ đạo diễn Việt Linh (ảnh, phải) đã xuất bản 4 tập sách: Chuyện mình chuyện người (NXB Trẻ 2008), Chuyện và truyện (NXB Trẻ 2012), Năm phút với ga xép (tản văn) và tiểu thuyết Ở đây có nắng (NXB trẻ 2014).

Đạo diễn Việt Linh (phải) giao lưu cùng bạn đọc. Ảnh: LỮ ĐẮC LONG

Những thông điệp lạc quan

Mạnh mẽ, đầy nữ tính, gai góc nhưng đầy sự cảm thông, chia sẻ, đó là dấu ấn của nữ đạo diễn Việt Linh từ phim, kịch và cả những trang viết. Nếu như Chuyện mình chuyện người trước đây của chị là tuyển tập những bài báo được viết rải rác trong suốt 20 năm thì Năm phút với ga xép là tuyển tập những bài tản văn chị viết cho một chuyên san của phụ nữ. Lạ thay, bên cạnh một rừng thông tin của nhịp sống thị trường, nhưng chỉ ghé mắt qua chừng 5 phút, bạn đọc như bị níu lại, cùng tác giả chia sẻ, lắng nghe nhịp đời.

Với Việt Linh, làm việc và viết là một nhu cầu tự thân, trải nghiệm và quan sát, chị viết tất cả những gì diễn ra trong lòng mình, cảm xúc của mình từ những sự thật của cuộc sống. Thấy chuyện người đề nói chuyện mình, lấy chuyện trời Tây để ngẫm về chuyện của ta, để chia sẻ những đau đáu bấy lâu vẫn ấp ủ trong lòng.

Một điều thú vị khi đọc tản văn của Việt Linh là mỗi câu chuyện đời của chị tuy rất ngắn nhưng vẫn truyền tải được những thông điệp rất rõ ràng với cuộc đời, với con người. Trò chuyện với bạn đọc, tác giả hay nhắc đến Leo núi. Từ một câu chuyện thất tình của một cô bạn gái, bỏ đi leo núi để giải khuây, trở về, thấy mình đã khác, chị liên hệ với những “đỉnh núi” - mục tiêu của cuộc đời mình - nhìn từ xa thấy cao, thấy ngán ngại, nhưng cứ leo từ từ, thế rồi cũng vượt qua và chị kết luận: “Leo núi để thấy mình hóa ra rất mạnh mẽ”.

Chị đã hóa giải một bi kịch với cái nhìn rất lạc quan, rất phụ nữ và cũng rất kiên cường. Và còn rất nhiều thông điệp khác được bạn đọc đồng cảm. Như tựa bài Khóc đi rồi sống. Cuộc đời của những người phụ nữ không ít cảnh trái ngang, tác giả đồng cảm với những giọt nước mắt của họ, nhưng với chị, đau khổ không chỉ là khóc lóc than van mà khóc đi để gột bỏ quá khứ và sống tiếp, sống mạnh mẽ. Đó là nét nhân văn của những trang viết. Và quan niệm về hạnh phúc của tác giả cũng rất giản dị. Thông điệp của những bài viết Cuối năm săm soi hạnh phúc, Hạnh phúc muôn màu… là hãy biết tri ân, biết buông bỏ, biết làm được gì đó cho trái tim mình, lắng nghe bản thân để tự tìm ra được những giải pháp cho cuộc đời mình…

Cần mẫn và chân thành viết những gì mình nghĩ, bài Áo nói giàu cảm xúc với những câu chuyện xưa và nay, từ câu chuyện về cái áo của người con liệt sĩ đến câu chuyện về những chiếc áo dài Việt Nam trên đất Pháp.

“Vitamin” cho tâm hồn

Trải nghiệm phong phú và có một cái nhìn khác biệt, điều đó đã tạo nên một giọng điệu, một dấu ấn Việt Linh. Cái khác biệt ấy chính là thái độ của một con người luôn gánh trên vai mình trách nhiệm với người xung quanh, với xã hội.

Ở xa quê hương, nhưng chị Việt Linh luôn dõi theo tình hình thời sự xã hội trong nước và luôn có phản ứng nhanh. Ở bài Hình như quanh ta có nỗi buồn chị viết khi đọc thông tin về vụ chìm phà Sewol ở Hàn Quốc và bàn về sự vô cảm, vô tâm của một số người với nỗi đau của bao người khác. Trong bài Nhốt đá làm chi từ cảm xúc về vụ bà Sắc phát hiện đá quý ở Gia Lai, rồi bị phạt, rồi đá bị nhốt…, chị lại bàn về cách ứng xử khiên cưỡng, áp đặt. Đọc được tin, cha đốt con ruột, chị viết ngay Những người lớn khóc. Xem phim tư liệu về cách mạng Việt Nam, chị viết Sử mình qua phim người…

Bên cạnh những tản văn, lần đầu tiên Việt Linh xuất bản một tiểu thuyết Ở đây có nắng. Với cách thể hiện câu chuyện như dạng kịch bản phân cảnh, dễ đọc, dễ cảm, chị kể về một nhân vật tìm về cội nguồn. Trở lại quê hương còn nhiều gian khó, gặp nhiều cảnh đời, nhiều trắc trở, nhưng đứa con ấy vẫn có một niềm tin bền vững về quê hương mình. Ở đây có nắng là một thông điệp ấm áp, lạc quan…

Đạo diễn Việt Linh quan niệm: Chị mong muốn những trang viết của chị như những liều thuốc bổ cho tâm hồn của chính mình, cho những người xung quanh và muốn chia sẻ điều ấy với bạn đọc, thấm dần qua những chuyện nhỏ hàng ngày. Điều đó thật cần thiết trong nhịp sống hôm nay. Một bạn đọc và cũng là người viết tâm sự, mỗi khi chưa đủ cảm xúc để viết, anh thường đọc lại sách của Việt Linh và tự nhiên, những trang viết ấy đã truyền cho anh niềm hứng khởi, sự tự tin và xúc cảm để viết tiếp.

Từng một lần vượt qua cái chết, nên qua từng trang viết, có thể thấy chị trân quý từng khoảnh khắc của cuộc sống này, chị lắng nghe, ghi chép như muốn tri ân cuộc đời và mong muốn truyền sự mạnh mẽ, niềm tin vào cuộc sống cho mọi người.

VIỆT HÀ

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Trình diễn nghệ thuật tại phố đi bộ Nguyễn Huệ, quận 1. Ảnh: THÚY BÌNH

Kiến tạo không gian văn hóa TPHCM

Hơn 19 giờ, nhóm bạn trẻ kết nối nhau qua sở thích chụp ảnh đường phố hào hứng tới Công viên Lam Sơn (phía trước Nhà hát Thành phố, quận 1), chọn góc và liên tục bấm máy. Trần Ngọc Minh (28 tuổi, nhân viên văn phòng, ngụ quận 10) chia sẻ: “Những không gian trong thành phố như công viên, phố đi bộ là nơi để các nhóm bạn trẻ vui chơi vào cuối tuần. Trước đây, tôi hay đi săn ảnh ban đêm, gặp nhiều nhóm du khách, họ rất thích tìm hiểu văn hóa, đời sống của người dân địa phương”.

Phim

Âm nhạc

Hồng Hải - “Người đàn bà hát” nồng nàn, da diết với nhạc Trịnh

Hơn 60 năm qua, đã có biết bao nhiêu người hát nhạc Trịnh. Mỗi người đến với Trịnh và hát Trịnh theo một cách khác nhau. Hồng Hải - người được yêu mến đặt cho cái tên "Người đàn bà hát" sau 20 năm đắm mình với nhạc xưa đã ra album đầu tay gồm 12 ca khúc được Trịnh Công Sơn viết trong 10 năm 1962 - 1972. Chặng đường mở ra bằng Hành hương trên đồi cao (1962) và khép lại bằng Vẫn nhớ cuộc đời (1972), đó cũng là một hành trình người nghệ sĩ đi tìm bản thể của mình.

Sân khấu

Sách và cuộc sống

Sáng tác

Mùa lũ

Tôi không sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi hàng năm phải oằn mình gánh chịu bao nhiêu trận bão lũ. Nhưng, ký ức tuổi thơ tôi về một trận lụt duy nhất năm ấy đến nay chưa khi nào thôi ám ảnh. 

Mỹ thuật