9 giờ sáng, nghe tin được xuất viện, tôi chạy sang phòng trực nữ hộ sinh (lầu 2 Bệnh viện HV), các nhân viên ở đây tư vấn: “Chưa được, anh đợi khi nào kêu tên thì đi đóng tiền nhé”. Trưa, nghe một nhân viên bảo tôi: “Mang phiếu tạm ứng lên lầu 3 đóng tiền”, tôi mở cờ chạy bộ lên lầu trên thì một nhân viên đứng tuổi, giọng chua, rất nghiêm nghị bảo: “Photo CMND và thẻ Bảo hiểm y tế của vợ anh đem lên đây ngay”.
Tôi chạy vội làm theo lời “dạy bảo”, khi đem những món họ yêu cầu lên lầu 3 thì cô nhân viên nghiêm nghị ấy bảo tiếp: “Tôi không thể thanh toán bảo hiểm y tế cho anh được đâu, vì anh nộp giấy chuyển viện theo tuyến (từ Trung tâm Y tế Q5 lên Bệnh viện HV) trễ ngày”. Trình bày: “Dạ bà xã tôi nhập viện cuối tuần, lại sanh mổ lần 2 nên bác sĩ nói đầu tuần bổ sung cũng được, và tôi đã bổ sung rồi đấy”. “Không, anh đi mà kêu bác sĩ ấy làm, tôi chỉ biết làm theo quy định”. Hỏi: “Thưa quy định nào”. Không thấy trả lời.
Chiều, sau nhiều giờ năn nỉ không xong, tôi… làm dữ: “Nếu chị không giải quyết theo quy định thì tôi sẽ đưa việc này lên ban giám đốc”. Cô nhân viên thay đổi thái độ: “Tôi sẽ làm cho anh nhưng tôi sẽ để máy (vi tính) làm, chứ bây giờ sắp hết giờ làm việc rồi, sau 4 giờ 30 là tôi không chịu trách nhiệm đâu. À, hộ khẩu đâu, photo hộ khẩu đi”. Tôi bức xúc: “Trên bảng quy định các loại thủ tục đâu có hộ khẩu”.
“Anh không có hộ khẩu thì anh phải ký tên vào đây (đưa một tờ giấy) cam đoan không nhận thanh toán “tiền bé” (tiền dành cho trẻ sơ sinh gồm áo, quần, tã… chỉ khoảng 120.000 đồng)”. Lại uất ức: “Tôi không ký gì cả, đề nghị chị làm hết trách nhiệm, tôi muốn gặp lãnh đạo bệnh viện”. “Rồi thôi tôi làm cho anh, mai mốt anh cầm hồ sơ qua bên Bảo hiểm y tế tự nhận lại tiền thanh toán của bảo hiểm đi”.
Tại quầy thu viện phí tầng trệt, một nhân viên trẻ hỏi hàng chục câu hỏi. Sau đó, cô này điện thoại trao đổi với ai đó… và buông máy phán: “Anh ơi, máy tính chuyển lộn phần thanh toán của vợ anh, giờ đang chỉnh sửa chưa thấy trên ấy chuyển xuống”.
6 giờ, trời sụp tối, nhân viên thu viện phí đề nghị: “Bây giờ còn phần thuốc bổ cho sản phụ, thôi nếu anh muốn lẹ thì cầm toa mai mốt tự mua đi, nếu để vậy anh chờ lâu lắm đó vì máy tính chưa chuyển xuống”. Tôi phều phào: “Dạ, cho tôi được xuất viện đi cô ơi”.
Giá mà bệnh viện ghi rõ các loại giấy tờ cần thiết khi thanh toán viện phí; giá mà hệ thống vi tính của bệnh viện thật hoàn hảo; giá mà các nhân viên thu viện phí có thêm nghiệp vụ y chứ không chỉ là những kế toán thông thường… thì bệnh nhân –vốn đã khổ- sẽ đỡ khổ hơn. Không ai muốn vào viện, cũng không ai không vui mừng khi được xuất viện. Nhưng xin đừng biến việc làm thủ tục xuất viện trở thành một cực hình đối với người bệnh.
Lê Văn Dũng |