Các đại biểu cho rằng việc sắp xếp, sáp nhập đơn vị hành chính đã mở ra không gian phát triển mới, nhưng không đồng nghĩa các vùng sản xuất sẽ tự động hình thành liên kết kinh tế. Nói cách khác, bản đồ hành chính không phải là bản đồ vùng nguyên liệu.
Bà Lộc Thị Thoa, đại diện một tổ hợp tác sản xuất và kinh doanh chè tại tỉnh Thanh Hóa, cho rằng tập hợp các hộ sản xuất và mở rộng vùng nguyên liệu tạo điều kiện nâng quy mô sản xuất. Tuy nhiên, cần có hỗ trợ để hình thành vùng nguyên liệu đủ lớn, đồng bộ khâu chế biến và mở rộng thị trường tiêu thụ.
Các đại biểu dự tọa đàm cũng nhận xét, việc sắp xếp đơn vị hành chính tạo điều kiện tập hợp diện tích sản xuất và hình thành vùng nguyên liệu lớn hơn. Những địa bàn có điều kiện thổ nhưỡng, khí hậu tương đồng có thể được tổ chức thành vùng sản xuất tập trung, thay vì tiếp tục phát triển riêng lẻ theo ranh giới hành chính.
Ông Tô Hoài Nam, Phó Chủ tịch Thường trực kiêm Tổng Thư ký Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam, đề xuất xây dựng “bản đồ vùng nguyên liệu” dựa trên điều kiện thổ nhưỡng và quy mô sản xuất. Quy hoạch cần gắn vùng nguyên liệu với cơ sở chế biến, hạ tầng logistics và thị trường.
Theo ông Tô Hoài Nam, các địa phương cần phân công theo thế mạnh, không nhất thiết địa phương nào cũng tổ chức toàn bộ chuỗi từ sản xuất, chế biến đến tiêu thụ.
Vùng có lợi thế về nguyên liệu tập trung sản xuất, khu vực có hạ tầng kho bãi, cảng biển phát triển logistics, còn các đô thị lớn đảm nhận vai trò về tài chính, khoa học - công nghệ và thị trường tiêu thụ.